Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2019

Thu ơi thu…!
















Hình như thu mở cửa
Lẻn vào mộng nửa đêm
Chợt hồn choàng thức tỉnh
Ngỡ bóng em qua thềm

Ô hay mùa thu tới
Tự bao giờ đâu hay
Em đi hồi còn hạ
Giờ thu, lòng mưa bay…

Dõi mắt nhìn trời xa
Trong những lúc chiều tà
Heo may về heo hút
Tự dưng lòng mưa sa

Chiều cuối tuần ngóng trông
Nỗi nhớ về ngập lòng
Thu ơi…thu có hiểu?
Hồn mênh mông…mênh mông…!

Tuyền Linh



Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2019

Thứ Tư, 11 tháng 9, 2019

Khoé Mắt Thu

















Đừng hỏi vì sao lá nhuộm vàng
Áo mùa thu khoác gió mơn man
Yêu thu mùa lỡ … sang mùa nữa
Hứng lá đón tình ánh trăng tan

Thoáng chút dịu êm đêm lãng mạn
Gợn lòng xao xuyến ướm hương duyên
Thu lẳng lơ khoé mắt đen tuyền
Ngây ngất dại rộn ràng lưu luyến

“ Gió lên.. lạy giời gió nữa lên” *
Lá quên ngày tháng quên áo vàng
Để người nhặt lấy đón mùa sang
Đan lối mộng cùng chàng tương tư!

Kim Oanh
* Trong bài Nhặt Lá Bàng của Nhất Linh

Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2019

Lạc Vào Thu



Ta lạc vào thu rồi đấy nhỉ
Hay là thu lạc ở trong thơ?
Tình thu như lá phơi đầy ngõ
Nhuộm úa màu trăng buổi đợi chờ

Ta lạc trong thơ ngày mới lớn
Nỗi buồn lưu xứ thoáng rưng rưng
Nhìn thu đi đến đi rồi đến
Hết đến rồi đi sao dửng dưng

Em nhốt mùa thu trong mắt biếc
Hay là em nhốt ở trên môi?
Mà môi và mắt làm sao biết
Thu mới thu xưa chẳng đổi dời?

Dẫu biết hồn quê ngùn ngụt nhớ
Khói chiều vẫn quyện khóm tre xưa
Trời xa nhìn lá vàng xa lộ.
Chợt thấy ôi thèm thuở tắm mưa

Thu cũ thu nay thu lữ thứ
Tình em man mác tựa mây trời
Màu thu sao giống màu son úa
Khi lá theo dòng nước nổi trôi

Nhược Thu


Thứ Ba, 3 tháng 9, 2019

Sông Buồn - Cánh Đồng Xuân
















Bài xướng:

Sông Buồn

Gió xuân lay nhẹ cành xuân
Hương xưa dìu dịu trong ngần nắng mai
Xuôi triền ký ức sông dài
Đưa ta về lại chuỗi ngày ươm mơ

Ta tìm ta … bóng tuổi thơ
Sông thương sóng vỗ xô bờ bến xưa
Tím buồn hoa tím chiều mưa
Vẫn theo dòng hạ đẩy đưa bềnh bồng

Chợt về nỗi nhớ mênh mông
Đêm nghe thu vọng tiếng lòng rơi hoang
Dần chìm tiếng lặng thời gian
Chơi vơi nhìn bóng trăng tàn chơi vơi

Ta ngồi nhặt lá mùa rơi
Tiễn thu ra ngõ… buông lơi nắng vàng
Mây tầng tím thẫm giăng ngang
Đông về lạnh vắng mơ màng giấc đêm…

Yên Dạ Thảo


*****

Bài cảm tác:

(Theo chữ cuối câu đầu 4 khổ thơ Sông Buồn của Yên Dạ Thảo)

Cánh Đồng Xuân

Gõ thời gian đếm nhịp xuân
Đưa tay chạm ngón buâng khuâng tình cờ

Đón mừng một bóng chữ thơ
Đường tim cỡi sóng vô bờ xanh trong

Đất trời mây khói mênh mông
Kết hoa tím ngát trên đồng xuân phơi

Buông tình níu tháng chạp rơi
Trái xuân rửa mặt hương đời chợt thơm

Phong Tâm
02.08.2019


Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2019

Nói Chuyện Với Người Tình Không Chân Dung

















Hỡi Người !

Lâu lắm rồi ! vâng, đã lâu lắm rồi tôi chưa nói được với ai điều tôi muốn nói tận đáy lòng mình. Thời gian im lặng ấy là những tháng ngày tôi ngồi nghiệm trải lại sự đời, ngồi nghỉ chân trên đường đi "đãi cát tìm vàng" đó Người !

Như Người cũng biết đấy, chẳng ai chọn sẵn được chỗ cho mình sinh ra, và cũng không ai có thể sắp xếp số phận theo ý mình được. Bởi thế, sự đời cứ nói mãi mà chẳng hết - chẳng chịu hết. Mà hết làm sao được khi mỗi chúng ta, hay nói đúng hơn phần lớn con người trên thế gian nầy có thấy được "mình" và thấy được "người" đâu; mấy khi nhìn "người" mà đau lòng "mình"? Vì lẽ ấy, sự đời cứ mãi là sự đời...mãi nổi trôi...mãi trăn trở...khôn nguôi.

Người ơi ! tôi đi vào cái " thế giới kết bạn bốn phương" nầy do một bốc đồng, hay nói đúng hơn bởi một sự hụt hẫng cao độ, mọi chuyện cứ nghĩ đơn giản nhưng thực tế lại chẳng đơn giản tí nào.

Tôi như một người mù, lần tìm hướng đi "đãi cát tìm vàng" , hành trang mang theo là một nỗi đau bất tận , càng đi hành trang càng nặng thêm lên , không cách chi rủ bỏ bớt được. Cứ càng đi càng thấy rõ cốt lõi của cuộc đời, và không hiểu vô tình hay cố ý, cuộc đời đã biến tôi thành một món hàng được bày bán ở "chợ đời”, rồi kẻ đến lựa chọn, người đi chê bai, bởi tôi không phải là món đồ cổ quý hiếm mà người đời cần tìm. Tôi bị người ta lật qua, lật lại, nâng lên, thả xuống không biết bao nhiêu lần trong sự lựa chọn khắc khe đến ghê sợ !

Cho đến bây giờ, tôi vẫn còn đang nằm lăn lóc trên tập giấy báo Phụ Nữ (*) được trải ra ở "chợ đời" thật xô bồ và nhiều màu sắc , những màu sắc dịu mát đầy xảo thuật...(?)

Tôi - tuy là kẻ bạc phước, chuyện lứa đôi đã mang tàn tích đầy người, nhưng dẫu sao, từ vạch xuất phát tôi vẫn là người chủ động, nay lại trở thành kẻ bị động. Và...cứ đu đưa mãi trong vòng tròn đời sống "Kết Bạn Bốn Phương" như đang chơi trò rủi may trong sòng bạc. Mà được rủi may thì cũng đã quý , tệ hơn thế, lại bị chao đảo trong sự gian lận, bởi sòng bạc nào mà không có sự gian lận ?

  Mãi đền hôm nay tôi mới thấy được mình - một anh chàng ngây ngô, khờ khạo cứ nhìn "lòng mình" mà đi tìm kiếm "lòng người",tìm đâu cho ra ? Nhiều lúc tôi thèm được như Từ Hải, muốn chôn chân chết đứng giữa trời mà cũng chẳng được. Dẫu sao, Từ Hải vẫn còn diễm phúc có được tấm chân tình từ Thúy Kiều, còn tôi, suốt cả đời vẫn gập ghềnh nổi trôi theo số phận hẩm hiu, bạc phước đến thế là cùng !

Người ơi ! giá như những cơn giông bão trước đây đã từng vùi dập cuộc đời tôi, làm đông cứng lại những tế bào vốn hằng nuôi sống trái tim tôi , để chẳng bao giờ tôi còn biết yêu, biết nhớ, biết cô đơn khi trời đêm trở gió, thì hay biết mấy, yên phận cho tôi biết mấy ! Ác thay, thời gian vẫn cứ trôi... máu vẫn chảy...trái tim vẫn cứ gõ nhịp...và tôi lại cảm thấy hụt hẫng, thiếu vắng một thứ gì đó trong tâm hồn mình.

Hơn lúc nào hết, tôi đang khát khao một bàn tay để nắm - một cánh tay để vịn - một trái tim biết lắng nghe và thấu hiểu - một tấm lòng rộng rãi sớt chia. Cuộc đời "mộng" cứ dẫn tôi đi và cuộc đời "thực" lại kéo tôi về, cứ thế giằng co nhau mãi nên đời tôi buồn như sợi tóc. Vâng, buồn như sợi tóc, nó cứ mãi dài ra theo năm tháng, có muốn cắt bỏ đi cũng chẳng được, bởi nó đã trở thành một phần máu thịt của tôi rồi. Thời gian thì cứ vô tình trôi đi mang theo biết bao ước mộng không thành, còn lại đây chỉ là một nỗi khát khao bình dị vẫn đang cháy bỏng trong lòng, và có lẽ sẽ theo tôi về một kiếp khác. Từng người tình chợt đến rồi chợt đi - lúc gần - lúc xa - lúc ẩn - lúc hiện - có đó - mất đó - tựa như những vì sao băng trong bầu trời đêm u tịch, để lại đằng sau những bụi lửa làm rát bỏng cả đời tôi. Chẳng có nỗi đau nào giống nỗi đau nào, mỗi nỗi đau đều mang một dáng vóc khác nhau; nhưng tất cả đã un đúc thành một nỗi đau bất tận...Mọi thứ cần có thì lụi tàn dần, chỉ có nỗi đau là chất ngất...

Tôi giờ đây trở về, đang ngơ ngác ở cuối đường với đôi bàn tay trắng, chẳng còn gì ngoài cái xác thân rã rượi, ê chề... Còn chăng chỉ là những bài văn đang viết dang dở chưa có đoạn kết - những tranh vẽ chưa tìm ra sắc màu để trám kín lỗ hổng cuộc đời - những dòng nhạc chưa đủ thanh âm để viết thành giai kết trọn. Mọi thứ đều dang dở...dở dang...

Đường đời có trăm vạn nẻo, nơi đâu cũng thấy chim, hoa, lá cỏ thánh thót ngọt ngào. Ấy thế mà một ước mơ nhỏ nhoi, bình dị cũng chẳng tìm đâu ra được : một hạt gạo cắn đôi - một chiếc thuyền nan đỗ bến - một bếp lửa khói chiều ấm áp liếp tre thưa. Cái "cõi tan hoang" đời tôi vẫn còn là cái "cõi tan hoang" với ngổn ngang trăm nghìn mảnh vỡ. Bốn bề thì vẫn nghe xôn xao nắng gọi hoa chào, nhưng tận sâu đáy lòng người vẫn bất động, bất can. Chẳng bao giờ có sự cảm thông hoàn toàn giữa người đi bộ và kẻ ngồi trên xe hơi bóng lộn, chỉ một làn khói xe tạt nhẹ qua người đi bộ cũng đủ làm cho họ cảm thức sâu xa về thân phận của mình . Làn khói bay đi và tỏa mất trong không gian , mất trong thiên hạ , nhưng còn đọng lại gì ở người đi bộ ? mấy ai mà biết được ! Sự cảm thông nào cũng có một giới hạn nhất định của nó, nhưng điều tế nhị, nhạy cảm đối với kẻ bần cùng thì lại đòi hỏi sự uyển chuyển - uyển chuyển từ tấm lòng. Cái kiểu cách đi ngang qua đường tỏ vài cử chỉ ban phát vụng về chỉ còn đào sâu thêm sự cách ngăn mà thôi. Hãy cảm thông nhau bằng những nỗ lực chia sẻ thực sự cuộc đời của nhau. Hãy cùng nhau sóng bước để cùng thấy con đường phía trước còn bao xa ? Chông gai, hầm hố nào cùng nhau sẽ phải vượt qua ? Có thế mới gọi là " một nửa của nhau". Bởi, chỉ có thuyền mới hiểu biển mênh mông nhường nào, và chỉ có biển mới biết thuyền đi đâu, về đâu. (Xuân Quỳnh) Giá trị tinh thần đích thực là ở chỗ nầy.

Người ơi ! nếu con sóng định mệnh nào xô giạt Người đến với tôi, thì xin Người đừng ngọt ngào hứa hẹn một điều gì , tôi quá sợ những lời hứa hẹn đầu môi lắm rồi , những lời hứa hẹn suýt đẩy tôi xuống vực thẳm. Chỉ xin Người cùng tôi góp nhặt lại những mảnh vỡ đời tôi ,đem về che chắn lại cái "cõi tan hoang" của tôi, để may ra tôi còn nơi trú ngụ trong những ngày giông bão đầy trời sắp tới. Xin Người chút lửa khi tắt đèn, bởi "cõi tan hoang" của tôi đâu còn vách che chắn khi trời đêm trở gió. Xin Người hãy đến với tôi bằng trái tim yêu thương nhân hậu, bằng nghĩa cử sớt chia - sự sớt chia bằng hạt gạo cắn đôi. Xin đừng bố thí cho tôi một góc nhỏ khối vàng mà Người đang có !

Hỡi người tình không chân dung ! tôi chưa biết Người là ai ? Có thể Người là một Thiên Thần, chưa vướng bận đường tình duyên đang đợi chờ tôi từ kiếp trước. Cũng có thể Người là một góa phụ đang trên đường xui rủi, gãy gánh phu thê. Hay Người là một trang nhan sắc chẳng may đã lầm đường pháo nổ, bạc phận hồng nhan ?

Mà cho dẫu Người là ai , là ai chăng nữa , thì tôi cũng vẫn dang rộng đôi tay hân hoan đón tiếp Người về bằng trái tim yêu thương đời đời...kiếp kiếp...đến đá nát vàng phai...

Người ơi ! Người có nghe lời tôi nói không ? Sao người mãi lặng thinh ? Một tia ráng chiều cũng có thể thắp sáng lại hoàng hôn đó Người ! Hay chăng Người mót máy mãi mà không tìm đâu ra được chút hương thừa của Bá Nha - Tử Kỳ, của Thúy Kiều - Từ Hải để làm hành trang đi đến với tôi ?

Nếu quả thế thì tội nghiệp tôi biết mấy hỡi Người ! ! !

Tuyền Linh
    2004

Chủ Nhật, 25 tháng 8, 2019

Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2019

Anh…

















Anh ươm mầm xuân mộng
Trải lối mơ phượng hồng
Đưa bước em vào ngõ
Thu tình ... tình mênh mông

Anh xoay vầng nhật nguyệt
Xua gió cuốn ngày trôi
Lùa mây trong chiều đọng
Hạ tàn...mưa rơi rơi …

Anh bên bờ thu vắng
Tìm giọt nắng trong mưa
Tìm dư hương mùa cũ
Tương tư bóng tình xưa

Anh trải lòng lên lá
Thả hồn trên sông thơ
Hoàng hôn giăng sương lụa
Nắn nót chữ “thương chờ”

Anh gởi buồn theo gió
Thì thầm với trăng xa
Tơ lòng đan se mộng
Thu tình chợt thăng hoa!...

Yên Dạ Thảo


Thứ Bảy, 17 tháng 8, 2019

Chiều Cuối Tuần

















Chiều thứ bảy nghe nắng vàng reo nhẹ
Tưởng bước ai khe khẽ chạm đường quê
Nên vội vã mở cửa hồn hớn hở
Nào ngờ đâu gió thổi nẻo xa về

Con đường cũ đã quen bàn chân cũ
Ấy thế mà cũng lớ ngớ chiều nay
Lũ sỏi đá lại thầm thì ủ rũ
Chắc nhớ ai nên hồn đá hao gầy

Thời khắc nào cho đường quê gõ nhịp
Mắt tình nào nghiêng vành nón qua đây
Cầu Phong Thới biết có còn bắc nhịp
Cho ai qua đượm thắm sắc xuân đầy

Chiều nay bỗng nước sông như ngừng chảy
Hàng cây buồn mong ngóng bóng ai qua
Trong hy vọng có cái gì tuyệt vọng
Cây ngậm ngùi lá rụng… hóa lệ sa

Tuyền Linh


Thứ Năm, 15 tháng 8, 2019

Thứ Tư, 14 tháng 8, 2019

Quanh Quẩn


















Đi tìm một chiếc lá rơi
Hỏi tên, chỉ được trả lời... thời gian
Từ xanh thắm tới khô vàng
Định hình là chuẩn bị tan tác rồi!

Cuộc người, lá cũng vậy thôi
Cứ quanh quẩn kiếp luân hồi, rủi may...
Nợ tình, ai biết trả ai?
Nợ đời, cuối chặng đường dài như không.

Đi tìm chiếc lá phải lòng
Là vô phương thấy rụng trong đời mình
Tươi xanh, vàng úa, trọng khinh...
Hữu hình từ những vô hình mọc lên.

Ngộ rồi... nhớ để mà quên
Dẫu nghe biển hát như rên, lại cười!
Cứ nhìn một chiếc lá rơi
Tìm ra tiếng thở mồ côi mịn màng.

Sóng xanh nắng nhuộm tơ vàng
Lá nên thơ lúc khô bàng bạc rơi.

Phong Tâm
01.8.2019



Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2019

Mùa Ngâu - Mùa Thương Nhớ - Lệ Ngâu































Mùa Thương Nhớ

Nguyệt quế giao cành chạm lá ngâu
Trăng pha ngấn lạnh giọt sương sầu
Chuông tàn đêm rụng làn hương nhạt
Biển núi ngàn xa dạt bóng đâu

Phong Tâm

****

Lệ Ngâu

Giao mùa tan tác giọt buồn ngâu
Đẫm ướt bờ vai trĩu nặng sầu
Thương nhớ tình ai rưng rức lệ
Hỏi đàn ô thước ở nơi đâu?

Yên Dạ Thảo


*****

Đêm Thất Tịch

Thất tịch trời buồn đổ mưa ngâu
Hoàng lan trút lá rụng hoa sầu
Có phải chàng Ngưu cùng nàng Chức
Gặp nhau đổ lệ khổ vì đâu!

Phan Lương
Mùng 7 tháng 7 năm 2019

*****

Ai Ngỡ

Ngóng dải Ngân Hà đẫm giọt ngâu
Mỗi năm tháng bảy lại chan sầu
Chẳng may Ô Thước còn mê mãi
Ai ngỡ trên trời cũng bể đâu

Phan Tự Trí



Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2019

Ly Khúc


Thơ: Thuận Hào
Nhạc: Nguyễn Văn Thơ
Hòa âm: Phan Thanh Hùng
Ca sĩ: Giáng Hương



Thứ Hai, 5 tháng 8, 2019

Đất Thơ



Trưa ngồi lắc võng ầu ơ
Nhớ lăn tăn sóng xao bờ Hàm Luông
Như nghe điệu hát ru buồn
Chan cơm nước mắt mà thương xứ dừa

Một thời ám nắng nghẹn mưa
Giờ xa xưa xửa là xưa lâu rồi
Nắm tay đau điếng quên thôi
Hỏi nhau bằng mắt, ngậm môi cũng nồng

Bỏ qua năm tháng bòng bong
Dừa xanh còn đó, dòng sông vẫn đầy
Lạ lùng tình chẳng đổi thay
Mà quê nghèo cứ mỗi ngày đẹp hơn

Trưa ngồi lắc võng cô đơn
Nhớ lăn tăn thuở hoàng hôn giao mùa
Bây giờ đất Bến Tre thơ
Vẫn màu thanh lịch bên bờ Hàm Luông

Phong Tâm
19.7.2019


Thứ Hai, 29 tháng 7, 2019

Sông Buồn















Gió xuân lay nhẹ cành xuân
Hương xưa dìu dịu trong ngần nắng mai
Xuôi triền ký ức sông dài
Đưa ta về lại chuỗi ngày ươm mơ 

Ta tìm ta … bóng tuổi thơ
Sông thương sóng vỗ xô bờ bến xưa
Tím buồn hoa tím chiều mưa
Vẫn theo dòng hạ đẩy đưa bềnh bồng

Chợt về nỗi nhớ mênh mông
Đêm nghe thu vọng tiếng lòng rơi hoang
Dần chìm tiếng lặng thời gian
Chơi vơi nhìn bóng trăng tàn chơi vơi

Ta ngồi nhặt lá mùa rơi
Tiễn thu ra ngõ… buông lơi nắng vàng
Mây tầng tím thẫm giăng ngang
Đông về lạnh vắng mơ màng giấc đêm…


Yên Dạ Thảo