Thứ Bảy, 19 tháng 12, 2015

Chùm Thơ Đường Luật Đón Giáng Sinh 2016










Dọn Nẻo

Con về dọn nẻo để Ngài đi
Sửa lối quanh co đoạn cũ sì
Mé ruộng lau hoang vươn trắng xoá
Bờ nương cỏ dại mọc xanh rì
Tha nhân sống chết quên thường buổi
Bác ái kêu mời đuổi lắm khi
Cánh nắng chiều rơi thầm nhắc nhở
Giây đôi mắt khép sẽ mang gì

Bửu Tùng
07/12/2015

****

Ký Ức Mùa Sao Sáng

Khuya nay tuyết rụng trắng hiên thềm
Ký ức tràn về ngập bóng đêm
Đón lễ đèn hoa giăng tỏa sáng
Hâm lòng thánh nhạc trỗi ru êm
Vu vơ gọi tiếng đùa môi mọng
Ngớ ngẩn lùa sương chải tóc mềm
Dáng nhỏ kề vai đời rẽ lối
Con thuyền lạc bến khuất mờ thêm

Bửu Tùng
17/12/2015

****

Đón Giáng Sinh

Cảnh sắc lung linh tỏa trước nhà
Đèn màu rực rỡ chớp gần xa
Chồng treo bóng điện trên cành duỗi
Vợ cắm chùm sao phía nhánh sà
Chị thích cầm hoa kêu níu mẹ
Em cười nhón gót đứng nhìn cha
Cây thông yểu điệu chờ khoe dáng
Máy hát vang đều nhạc thánh ca

Bửu Tùng
18/12/2015

*****

Chúa Đến

Hang lừa rực sáng ánh vì sao
Gió rét đêm Đông mải miết gào
Thiên sứ vui mừng tin cất báo
Mục đồng hớn hở miệng truyền rao
Màn trời lạnh lẽo con không ngại
Chiếu đất nghèo hèn mẹ chẳng nao
Giữa sỏi khô cằn hy vọng chớm
Gieo mầm, Chúa đến tự ngôi cao

Bửu Tùng
Mùa Giáng Sinh 2015

****

Quỳ Bên Máng Cỏ

Yêu người Chúa mặc áo nhân sinh
Đón nhận đau thương gánh tội tình
Lắm chốn sương giăng trời ảm đạm
Nhiều phương lửa đốt mái thanh bình
Thiên đường bạo lực mong vô tướng
Địa ngục cuồng tâm muốn hữu hình
Viễn khách đêm quỳ bên máng cỏ
Thầm cầu tỉnh thức động sanh linh

Bửu Tùng
16/12/2015




Cơn Mưa Đầu Mùa Thu

  

Thơ: Như Nguyệt
Nhạc: Đặng Vương Quân
Ca sĩ: Tâm Thư





Thứ Năm, 17 tháng 12, 2015

Chúa Ơi...Làm Sao?! - Tưởng Nhớ Đỗ Hữu Tài Nhân Ngày Sinh Nhật 17/12




Tình Ơi!


(Từ bài Lời Tình Thơ cuả Đỗ Hữu Tài)



Thơ & Diễn ngâm: Hương Chiều




Nhánh Cỏ Hương

Món Quà Sinh Nhật

Đỗ Hữu Tài, bút hiệu Thế Thôi. Tài đã làm lay động trái tim độc giả bằng những bài thơ quê hương, thơ tình... Riêng tôi, thơ Đỗ Hữu Tài sáng tác trong những ngày lễ trọng, Giáng sinh, Phục Sinh, đã đưa tôi tìm về một tình yêu cao vời, thánh thiện.

Từ sự ngưỡng mộ, dần dần tình cảm giữa Hữu Tài và tôi, gần nhau, thân hơn. Và mỗi lần " nghe" tiếng gọi... “chị Phượng ơi” trong email, lòng tôi không khỏi bồi hồi rung cảm...
Bây giờ, Tài không còn nữa, mãi mãi xa. Tài ra đi, nhưng tình vẫn còn đó. Một số bạn hữu, tổ chức mừng sinh nhật cho Tài, cho Người đã qua đời.
Tài ơi, món quà kỷ niệm chị dành cho em, là một bài thơ dài sọc mà Tài thường hay làm như thế và ý thơ ... là nối tiếp ý của em.

Nếu bên kia cửa tử còn có một đời sống, thì ...Tài, Người đã làm đẹp cho đời, em hãy tiếp tục như những gì Tài đã từng làm cho tha nhân.
Nguyện cầu Chúa luôn ôm ấp em trong vòng tay của Ngài.

Thương mến
Chị Phượng


Nhánh Cỏ Hương

Em là nhánh cỏ đưa hương
Tình anh trong suốt như sương mai đầy
Em là nhánh cỏ hương gầy
Anh dìu dịu gió quanh đây vỗ về

Gió mơn ve vuốt tóc thề
Má hồng tươi thắm mãi mê một đời
Mắt huyền lay láy sao trời
Long lanh sông lệ hồn bơi giữa dòng

Em là nhánh cỏ hương nồng
Gió đưa hương quyện chung lòng thoảng xa
Phiêu du cùng tận đôi ta
Trăm con chim mộng hoan ca đón chào

Em là nhánh cỏ hương trao
Thiết tha trìu mến đưa vào trang thơ
Tình yêu mãi mãi tôn thờ
Âu là số mệnh đôi bờ biệt ly

Bóng tà dương khuất ra đi
Âm dương cách trở thôi thì Thế Thôi
Tay buông xuôi phút bồi hồi
Cỏ hương gió dịu trôi trôi bồng bềnh

Kim Phượng



Nhớ Về Một Bạn Thơ

Tôi quen biết được cố thi sĩ  Đỗ Hữu Tài từ một người bạn chung lớp thời Trung Học, anh tên là Hào. Anh kể cho tôi biết hai anh quen nhau ở trại Pulau Bidong, sau khi rời đảo thì cả hai được định cư trên đất Mỹ nhưng khác tiểu bang, cho đến năm 2010 mới liên lạc được với nhau. Anh Hào kể cho tôi nghe tình trạng sức khỏe của anh Tài và cho biết anh bắt đầu làm thơ sau cơn bệnh ngặc nghèo. Anh lấy bút hiệu là Thế Thôi. 

Anh Hào  nhờ tôi giới thiệu thơ của  Đỗ Hữu Tài vào web trường của tôi, và nếu có thể thì xướng họa thơ hầu giúp anh Tài trải qua những ngày tháng buồn tẻ. Tôi cho anh Hào biết là tôi không còn gởi bài cho web trường của mình nữa! Nhưng tôi giới thiệu anh đến Kim Oanh,  cũng là bạn học cũ của chúng tôi. Oanh là Mod của web trường trong thời gian nầy!  

Vài tháng sau tìm được trang web VNTQ, tôi bắt đầu đăng thơ và xướng họa thơ với vài thi sĩ lạ! Có lẻ anh Hào báo cho anh Tài biết nên vào đầu tháng Tư năm 2011 thì tôi thấy trong Diễn Đàn của web nầy xuất hiện thơ của Đỗ Hữu Tài. Mỗi bài thơ của anh nhờ bạn đăng lên là tôi đều đọc, rất lấy làm thán phục nhưng chưa dám vào làm quen.  Cho đến cuối tháng 5 năm 2011 thì tôi đọc “ Bài Thơ Tôi” của anh, lúc đó tôi mới dám ghé vào chào hỏi và để bài thơ thứ nhất “Bài Thơ Anh” vào vườn thơ của Đỗ Hữu Tài.

Anh Tài rất vui khi thấy tôi qua vào vườn nhà anh và để lại bài thơ, anh viết:
- Tài rất vui khi đọc thơ của YDT mà bấy lâu nay đã chờ. Hào có nói vào nhà của YDT để trao đổi thơ...nhưng Tài ngại thơ mình “chưa đủ cân lượng '' nay thì đã được YDT mở cửa Tài sẽ vào thường nha!”.  

Thật sự người ngại là tôi, vì tôi bắt đầu làm thơ vào mùa thu năm 2009, thơ còn vụng về, chưa biết cách dụng từ để cho bài thơ của mình được mượt mà như những bài thơ của anh từ trước đến nay!
  
Có một lần trong Diễn Đàn tôi cho anh biết là tôi có đọc qua bài thơ “Quét Lá” của anh đã được đăng trong web LVD khoảng đầu năm 2011. Tôi rất thích nên yêu cầu anh đăng bài thơ nầy trong Diễn Đàn VNTQ để chia sẻ cho các thi hữu cùng thưởng thức. Anh nói để tìm lại và đăng lên theo lời yêu cầu. Nhưng vài ngày sau anh cho biết là không tìm được bài thơ nầy, tôi phải vào web LVD tìm lại rồi cho anh biết tên bài thơ là “Cạnh Nhà” chứ không phải “Quét Lá”! Thời gian sau tôi nhờ cô Hương Nam diễn ngâm bài thơ dùm, giọng ngâm của cô nghe khá ngọt ngào, anh rất thích! 


Vài tháng sau anh gởi tặng tôi năm tập thơ “Có Những Đêm”, đọc lời giới thiệu và thấy hình anh ngậm viết để làm thơ đã làm tôi không cầm được nước mắt. Tôi đâu ngờ anh Tài bệnh nhiều đến thế!

Chúng tôi bắt đầu liên lạc bằng emails, mỗi ngày tôi viết thơ thăm hỏi anh, riêng anh thì thường khoe bửa nay được ăn trưa món gì, có lần tôi bật cười lớn khi đọc email của anh (thường emails of anh không bỏ dấu):
- Bua nay Tai đuoc an my Y…. NGAN...! Het gio roi, thoi Tai dọt …. !
Có lần tôi hỏi anh trên phone:
- Anh Tài ơi, bật mí cho YDT biết làm sao để có một bụng thơ như anh?
Anh trả lời:
- Điểm tâm buổi sáng của Tài là ăn thơ đó YDT!
Có những lúc thấy tôi vắng trong Diễn Đàn thì email thăm hỏi:
- YDT oi, co khỏe hay chuyen gi khong ma khong thay post tho moi len vậy?
Trong thời gian đó tôi khá bận nên không làm thơ, viết vội vài hàng:
- Hồn thơ của YDT bị đi lạc nên không ra được bài thơ nào cả!

Suốt ba năm trước đây dường như tuần nào thơ tôi ra là có thơ anh hoạ lại! Tôi thầm phục anh vì anh họa thơ hay cảm tác với các nàng thơ rất nhanh.

Có một lần tôi viết email cho anh hay là tôi vừa đăng bài thơ mới trong VNTQ, mời anh qua vườn YDT đọc cho vui. Anh trả lời ngay:
- Đe Tai “CHAY” vao vuon cua YDT xem!

Câu trả lời của anh làm tôi cười không ngớt khi hình dung cảnh anh ấy tất bật chạy qua vườn mình để đọc thơ! Thật sự tôi cũng biết thời khóa biểu của anh là đâu vào đó! Ăn cơm trưa xong là y tá cho anh nằm sấp hai tiếng để lưng không bị lở.  Anh cho biết là trong thời gian nầy là anh suy nghỉ để họa thơ từ các nàng thơ trong các Diễn Đàn anh quen biết.

Mùa Giáng Sinh đến và cũng là sinh nhật anh là ngày 17 tháng 12,  anh kể mùa này là anh vui nhất trong năm, vì vừa Sinh nhật anh và vừa Giáng sinh. Anh khoe là mỗi năm anh nhận được nhiều thiệp chúc mừng và quà từ bạn bè khắp nơi,

Năm đầu tiên tôi gởi cho anh là hộp kẹo Chocolate và Birthday card. Ngạc nhiên và vui, anh viết:
- Nam nay Tai nhân đuoc them mon qua tu Co Lang Gieng! Hi hi…

Sinh nhật năm kế tiếp tôi cũng gởi anh chocolate, đến mùa Trung Thu thì nhờ cô bạn làm bánh trung thu gởi cho anh, anh nhờ làm đặc biệt mỗi bánh phải có hai hột vịt muối.  Hai năm sau, anh bảo tôi đừng gởi hai món ngọt nầy vì anh bắt đầu cử ngọt. Có chút ngạc nhiên nên tôi hỏi anh qua phone:
-  Anh bị tiểu đường?
Anh trả lời:
-  Tài dùng răng để ngậm đủa thần mà gỏ phím nên nha sĩ kêu phải giữ hàm răng cho tốt!

Câu trả lời của anh làm tôi giựt mình vì quên hẳn là anh gỏ phím bằng miệng.

Nhớ một lần anh tâm sự là trước lễ Giáng sinh thì Tài có một số ở bạn gần đến thăm, phòng Tài rất rộn rịp trong những ngày nầy, nhưng sau đó thì vắng và buồn lạnh vì ai cũng quanh quẩng cùng gia đình….Tài thì trong phòng nhìn tuyết! Từ nghe được tâm sự của anh, tôi bắt đầu gởi DVD Paris By Nigh, Asia để anh xem trong những ngày lễ nầy! Sau đó tôi nói với anh khi nào muốn xem nhạc gì thì nói cho YDT mua gởi qua, anh nói: 
- Nếu vậy thì Tài sẽ rất tự nhiên à nha! Hi hi…

Thời gian thấm thoát cũng hơn bốn năm rồi! Tôi quen dần nhận và xem emails của anh gởi trong những giờ ăn cơm trưa của mình, dường anh có sắp xếp thời khóa biểu cho mỗi nàng thơ!

Đột nhiên có khoảng thời gian vắng bặt thơ Đỗ Hữu Tài trong diễn đàn của VNTQ, tôi không biết ai để hỏi thăm. Vài tháng sau thì tôi nhận được email của anh:
- YDT oi, Tai ve roi!
Tôi mừng và hỏi:
- Anh đi đâu mà về rồi?
- Tài o benh vien ve, bac si chua cho phep ngoi go phim nen khong lam gi duoc ca!
- Anh Tài làm YDT hết hồn!

Đọc được email của anh tôi thấy nhẹ nhỏm vì tưởng….

Thời gian sau nầy, mỗi lần có thơ được phổ nhạc và được làm youtube hay thơ được diễn ngâm là anh gởi link cho nhóm chúng tôi vào xem.  Tôi viết chọc anh:
- Anh Tài “KHOE” hoài làm cho YDT ganh tỵ đó nhen!
Anh trả lời:
- Co ma khong khoe… se lam Tai rat kho chiu! Hi hi…

Những emails của anh và tôi qua lại trong giờ cơm trưa thế mà hơn bốn năm rồi! Tôi rất vui và có lẻ anh cũng thế!

Cuối tháng chín vừa qua,  từ Việt Nam trở về thì ba ngày sau Kim Oanh báo cho tôi hay là anh Tài qua đời! Tôi sửng sốt,  ngồi nói chuyện với Oanh mà tôi nghẹn ngào, không cầm được nước mắt. 

Sau ngày anh qua đời, ngồi làm việc mà tôi luôn nhìn đến cell phone trên bàn, nhớ lại những emails sau giờ cơm trưa, những lời thơ viết qua lại ... làm cho lòng tôi buồn vui lẫn lộn! 

Giáng Sinh năm nay vắng bóng và tiếng thơ của “anh hàng xóm”, vườn thơ của “Cô Láng Giềng” cũng vắng lạnh, anh có biết?

Yên Dạ Thảo
16/12/2015




Thứ Ba, 15 tháng 12, 2015

Vuốt Mắt Con - Nỗi Lòng Mẹ Cha














Đưa con về với nhà mình
Chuyến xe đời nghiến...vô tình biển dâu
Nhịp tim cùng nhịp thở đau
Ba ru mềm tiếng ru sầu tang thương!
Ngủ đi con, giấc miên trường
Yên lòng trong cõi vô thường là đây!

Vuốt mắt con
Đầu ngón tay lạnh cóng
Máu đông khô đỏ thẫm. Buốt đường tim
Vuốt mắt con
Như xát muối mắt mình!
Lệ khô quánh mà lòng trào nước mắt
Mắt con nhắm
Mắt ba căng như cây chống
Sao cứ mờ không nhìn thấy mặt con?
Đâu mất rồi nụ cười hồn nhiên
Lúc tuổi thơ, lúc nên người và bây giờ...
Sao vậy!?
Nhói lòng,
Con ơi,
Còn nói được lời gì?!...

Phong Tâm
11/12/2015

****

YDT không ngăn được dòng nước mắt khi đọc qua bài thơ "Vuốt Mắt Con" của thi sĩ Phong Tâm.  YDT xin gởi đôi dòng thơ chia buồn cùng anh chị và gia đình về sự ra đi đột ngột của Tôn Nhân.


Nỗi Lòng Mẹ Cha

Đau sâu thẳm tận đáy lòng của mẹ
Nhói tim cha nghe tin trẻ lìa đời
Tiễn con đi …  mưa lệ mãi tuôn rơi
Ôi xót xa âm dương người đôi ngã!

Đêm buồn bã, bóng trăng khuya buồn bã
Gió đông về lạnh buốt giá cành trơ
Đôi dòng thơ trút cạn nỗi niềm thơ
Thời gian lắng … xin tiếng lòng dịu lắng!

Yên Dạ Thảo
13/12/2015



Khóc Lá Xanh Rơi .. - Đặc Quánh Nỗi Đau



Hương Chiều xin chia buồn cùng thi sĩ Phong Tâm và gia đình về sự ra đi của cháu Tôn Nhân.

Khóc Lá Xanh Rơi ..

Được tin lòng dạ luống bời bời
Sinh tử cơ cầu đã rẽ nơi
Con trẻ thoắt xong rời cuộc thế
Mẹ già lây lất  níu tàn hơi
Ôm con vật vã  lời không nói
Ruột cắt từng phen lệ xót khơi
Viết vội đôi dòng thương gửi bạn
Lá vàng đau khóc lá xanh rơi ..

Hương Chiều
09/12/2015

****

(Chân thành chia sẻ nỗi đau xót vô bờ của bạn tôi)

Đặc Quánh Nỗi Đau

Dòng Cái Mơn vô tình lặng trôi
Lớn ròng theo bóng trăng bên trời
Vui cùng nắng sớm làn hơi ấm
Buồn với mưa chiều giọt nước rơi.

Đột ngột chia ly... đau gấp bội
Bất ngờ tử biệt... xót nhân đôi
Tuổi già khóc trẻ!  Ôi đau khổ
Chấp nhận số phần an ủi thôi!

Anh Tú
10/12/2015


Thứ Hai, 14 tháng 12, 2015

Mười Bảy Hồn Nhiên

  

Thơ : Đỗ Thị Minh Giang 
Nhạc: Nguyễn Hữu Tân  
Hòa âm: Cao Ngọc Dung
Tiếng hát: Tâm Thư