Thứ Ba, 31 tháng 12, 2019

Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2019

Góc Lạnh - Từ Cõi Không



(Hình ảnh: Yên Dạ Thảo)

GÓC LẠNH

Bến xưa ai phủ sương mù
Ai đưa cánh gió xua phù vân bay?

Đêm đợi sáng… ngày đợi ngày…
Tiếng thơ thổn thức lệ cài tơ vương
Nhớ người, nhớ cảnh, sông buồn…
Hoàng hôn ngả bóng, lá sương phơi cành

Nhớ vườn nắng lụa long lanh
Có hoa…có bướm… quẩn quanh mơ đầy!
Bao giờ chim hát, mùa thay
Lay hồn xuân thức, hạ say nắng hồng?

Đường mênh mông, mộng mênh mông
Lá thời gian rụng trải dòng sông thương
Bên song cửa nhỏ, hiên buồn
Gió se se lạnh nhẹ luồn ngăn tim! …

Yên Dạ Thảo
11.12.2019

*****

“Bến xưa ai phủ sương mù
Ai đưa cánh gió xua phù vân bay?”

TỪ CÕI KHÔNG

Một đường bay, một đường mây
Không gian vô tận…. chưa đầy thời gian!
Chỉ cần tơ mỏng xuân vàng
Cũng thừa trải lối trăm ngàn tiếng thơ…

Phong Tâm



Thứ Năm, 12 tháng 12, 2019

Góc Lạnh


















(Hình ảnh:  Yên Dạ Thảo)

Bến xưa ai phủ sương mù
Ai đưa cánh gió xua phù vân bay?

Đêm đợi sáng… ngày đợi ngày…
Tiếng thơ thổn thức lệ cài tơ vương
Nhớ người, nhớ cảnh, sông buồn…
Hoàng hôn ngả bóng, lá sương phơi cành

Nhớ vườn nắng lụa long lanh
Có hoa…có bướm… quẩn quanh mơ đầy!
Bao giờ chim hát, mùa thay
Lay hồn xuân thức, hạ say nắng hồng?

Đường mênh mông, mộng mênh mông
Lá thời gian rụng trải dòng sông thương
Bên song cửa nhỏ, hiên buồn
Gió se se lạnh nhẹ luồn ngăn tim!...

Yên Dạ Thảo


Thứ Tư, 11 tháng 12, 2019

Đông Về

















Đông về mãi tận non xanh
Sáng nay thức dậy thấy cành trơ phơi
Con chim bay lượn trên trời
Cũng chao đảo cánh muốn rơi lộn vòng

Đông về nhuộm trắng đầu non
Sương sa tuyết phủ cõi hồn ngẩn ngơ
Bây giờ cho đến bao giờ
Chữ duyên chữ nợ thôi mờ mắt trông ?

Đông về tuyết chắn nối vòng
Rồi tan như chuyện có không nhân tình
Tại sao bóng chẳng theo hình
Để cho ai mãi khóc tình Tố Như ? (*)

Đông về gió thổi mây đưa
Ôi, sao thương quá giọt mưa trong lòng !
Rơi hoài vào chốn hư không
Hỏi còn gì nữa trên nhân thế nầy ?

Đông về nhạn lạc xa bầy
Hỡi ơi, nhân ảnh mây bay cuối trời !
Trăm năm người mãi xa người
Nhìn cơn bấc thổi, khóc cười với ai ?

Tuyền Linh 

(*) Tân khoa Nguyễn Tố Như và nàng Cầm

Thứ Ba, 3 tháng 12, 2019

Nhớ Mùa Nắng Ấm



Theo ông Google trên web thì mùa đông 2019 ở Canada chính thức là ngày 21 tháng mười hai, hôm nay là ngày đầu của tháng mười hai nhưng ngoài trời hết mưa thì lại tuyết.

Buổi sáng mưa lạnh (freezing rain) cho đến trưa thì tuyết rơi mù mịt với những cơn gió đông kéo dài đến gần sáng hôm sau. Tuy nhiệt độ chỉ là - 3° C  nhưng rât lạnh! Cái lạnh của mùa đông nơi đây làm cho tôi ngán ngẫm, nhất là những ngày đi làm trong bão tuyết.

Cũng như mỗi mùa đông, tôi thường ao ước được sớm ngày nghỉ hưu để ở nhà trốn lạnh, nhưng chờ và chờ mài …. ! Sự chờ đợi của ngày nầy làm tôi cảm thấy thời gian trôi qua chậm chạp hơn!

Mùa đông Canada kéo dài đến trung tuần tháng ba, nhưng từ ngày tôi định cư nơi xứ nầy dường như năm nào tuyết vẫn rơi và lạnh đông kéo dài đến cuối tháng tư. Thời tiết ấm áp nhất là trung tuần tháng sáu đến tháng tháng chín. Thời gian “vui thú điền viên” của chúng tôi không đầy 4 tháng.




Bước vào đầu tháng năm thì hai chị em tôi bắt đầu gieo hạt giống, nào là cà chua, khổ qua, nào là ớt hiểm và hột mồng tơi, nhưng rau quế, ngò ai và hành lá thì mua ở siêu thị, sau khi lặt rau, tôi thường giữ lại cọng và ngâm trong nước cho ra rễ, đầu tháng sáu thì mang ra vườn trồng. Thường mỗi năm, tôi mua thêm vài dây dưa leo được các nhà trồng cây gieo sẳn hột và được bày bán trong các tiệm vào đầu mùa xuân.

Niềm vui và hạnh phúc của các nhà nông là mùa thu hoạch, tôi cũng không ngoại lệ! Tuy mảnh vườn nhỏ nhưng mang đến cho tôi niềm vui không nhỏ sau những giờ làm việc mệt mỏi.

Mỗi sáng trước khi đi làm và chiều sau khi tan sở trong những ngày không mưa, tôi thường dạo quanh vườn một vòng, ngắm các đóa hoa tươi muôn sắc nở trong vườn, nhìn những bụi rau chen chút lá xanh, những trái khổ qua và dưa leo lớn dần và treo lủng lẳng trên những nhánh yếu ớt, dây mồng tơi leo hàng rào với những chiếc lá tím chen lá xanh, cây ớt hiểm ra thật nhiều trái, những quà cà chua từ màu xanh non chuyển sang màu đỏ mọng, … nhìn thấy mà thương! Nhưng rồi cũng bị tôi lần lượt hái xuống để nấu thành những món ăn quê hương cho gia đình.



Tô canh mồng tơi gợi nhớ hương vị nơi quê nhà, nồi canh khổ qua dồn tôm thịt (bên nhà thì dồn cá thác lác), tô phở thơm phức với mùi rau quế, ngò gai và hành lá, bên cạnh những dĩa bánh xèo là dĩa rau xanh đủ loại, những tô bún riêu với nhiều cà chua đỏ hấp dẫn, dĩa khổ qua xào nhiều màu sắc, dĩa nước chấm với mùi ớt hiểm cay nồng, vv …

Ông xã tôi thường cười và nói vói hai chị em tôi là “Tiền mua rau trong siêu thị còn rẻ hơn tiền nước tưới cây!”. Tuy biết thế nhưng tôi thấy hương vị của những món ăn được nấu từ rau quả trong vườn mình thì thơm ngon hơn nhiều!



Bây giờ đã bước vào đông, nhìn cây cherry tuyết trắng bám cành làm tôi chạnh lòng nhớ đến cây cherry say trái trong năm 2018.  Mùa xuân năm nay hoa nở đầy cành, màu hoa trắng làm đẹp một góc vườn nhưng sau những trận mưa “vô thường” đã làm hoa úa và rơi rụng! Kết quả là năm nay chúng tôi không được một trái cherry nào! Đành phải ra siêu thị mua về ăn. 




Tôi nhớ đến cây mận được tôi trồng cách đây hơn 15 năm, những năm đầu rất say trái, mận ngọt nên bị nhiều đàn kiến nối tiếp bò lên cây, dần dần cây bị hư nên ông xã tôi chặt bỏ. Vì rể cây rất sâu nên không thê nào đào được tận gốc, chúng tôi đành phải lấp đất lại. Tôi thật vui mừng khi thấy cây đâm chồi sau nhiều năm im lìm , cành ra lá sum sê, mãi đến mùa hè 2018 thì đơm hoa kết trái. Vì mùa hè năm nầy mưa gió nhiều nên trên cây chỉ còn vỏn vẹn 1 trái, da màu đỏ trông rất đẹp mắt!

Ngày nào tôi cũng ra thăm và thì thầm cùng cây, hy vọng là mình sẽ được thưởng thức trái mận ngon giòn! Một buổi chiều sau khi tan sở về, tôi ra thăm cây như thường lệ, có ý định hái xuống, nhưng khi nhìn lên cây thì trái mận biến mất! Tôi tìm dưới gốc cây thì thấy chỉ còn1/3 trái bị ăn dở. Tôi đoán biết ngay kẻ hái trộm trái mận của tôi là ai! Đó là một trong những chú sóc trốn trong một góc vườn nhà tôi hoặc của bà hàng xóm, các chú thường bị chúng tôi bắt gặp khi chúng leo rào để rình rập cây quả sau vườn của hai bên nhà.

Mùa hè năm nay cây mận cho ra nhiều trái hơn năm trước, nhưng sau trận bão cuối tháng tám, thì nhánh cây chính bị gãy ngang, nhìn thấy mà đau lòng! Cũng may còn lại 1 nhánh nhỏ, chúng tôi cố gắng dưỡng lại bằng cách thêm đất và làm cột tứ phía.  

  


Trong vườn tôi, đặc biệt là cây black berries (bên Việt Nam mình goi là cây dâu tầm ăn), cây nầy đã cho tôi nhiều kỷ niệm với một người! Mỗi năm, khi nhìn cây đơm hoa kết trái làm tôi ngậm ngùi nhớ đến ông Warner, một người bạn chung sở. Ông là người Đức, đến định cư Canada sau khi Đệ nhị thế chiến chấm dứt. Ông là người hiền hòa, vui tính, suốt ngày không nghe ông hát thì tôi lai nghe ông huýt sáo nho nhỏ. Thỉnh thoảng ông kể tôi nghe thời ông còn trẻ, đời sống khổ cực khi còn ở với cha mẹ nơi vùng nông thôn nước Đức. Ông kể đến những năm ông và vợ lập nghiệp ở Canada, những ngày ông bắt đầu làm nghề may đồ vest cho phái nam trong một tiêm may nổi tiếng ở Toronto, sau một thời gian thì ông chuyển qua làm văn phòng.

Có lẽ  tôi là người chịu lắng nghe ông kể chuyện về những kỷ niệm vui buồn trong quá khứ và hiện tại nên một mùa hè đẹp trời ông mang tặng tôi vài nhánh black berries để trồng. Cây được ông cẩn thận gói vào trong bao, kèm theo là những lời dặn cách chăm sóc cây. Tôi làm việc chung với ông được khoảng hai năm thì ông về hưu, mùa hè năm sau thì tôi được tìn ông qua đời. Người đã ra đi, nhưng cây black berries vẫn còn trong vườn nhà, tính đến nay cũng hơn mười sáu năm .

Bây giờ ngồi bên song lạnh,  nhìn mảnh vườn mênh mông tuyết trắng, tôi lại nghĩ đến Lễ Giáng Sinh cận kề,  rồi đến ngày gở xuống tờ lịch cuối để kết thúc năm 2019 . Thời gian lặng lẽ qua đi, buồn vui trong mùa xuân hạ và thu giờ đây chỉ còn là kỷ niệm của những ngày nắng ấm trong năm.

Như Mai
01.12.2019



Thứ Ba, 26 tháng 11, 2019

Dư Âm Buồn

Thu chưa đi …trắng thềm hoa tuyết!
Lơ lửng cành vài chiếc lá sương
Gió khuya lay giấc vô thường
Nhẹ len khe cửa tim buồn ngăn xưa …

Từ xa nhau bến thưa người vắng
Trăng khuyết sầu đêm trắng đợi ai
Bóng thuyền chở mộng sông dài
Xuôi dòng xuân hạ đưa ngày tháng trôi

Thu lặng lẽ chiều rơi lặng lẽ
Dư âm buồn chạm khẽ hồn tôi
Gió lay thu rụng đêm rồi
Muôn chiều lá đổ … lặng ngồi cảm thương!

Vườn bình minh thoáng hương thu đọng
Chim xa đàn lạc lỏng cành đông
Người xa … xa mặt cách lòng
Cố nhân ta hỡi, “có-không” hỏi người?

Yên Dạ Thảo

* Bài thơ được YDT cảm tác từ hình ảnh chim red robin đậu trên cành trong vườn bình minh sau vài ngày bão tuyết gần cuối thu.


Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2019

Thứ Năm, 21 tháng 11, 2019

Lơ Lửng

Nửa đêm choàng tỉnh giấc nồng
Bỗng nghe nỗi nhớ bềnh bồng buồng tim
Canh tàn dế rúc khoảng im
Lệ lòng đẫm ướt hồn chiêm bao về
Tay nào bơi cõi bến mê?
Chân nào bờ giác tìm về an yên?
Con tim không tuổi lụy phiền
Gieo vào tâm thức một miền phù sinh
Bao giờ lòng hé bình minh
Cho tôi biết được là mình ở đâu?

Tuyền Linh
2019

Thứ Hai, 18 tháng 11, 2019

Cuộc Tình - Như Cánh Chim Xa


Cảm tác từ Cuộc Tình:


Như Cánh Chim Xa

Lời thương ai rót ngọt ngào
Từ mùa xuân hạ bước vào vàng thu
Bến  kia trĩu nặng tâm tư
Gió lùa mây tím sầu dư bến nầy
Thời gian khẽ nhịp từng giây
Là bao khắc khoải tình đày đọa tim
Thềm đông gió lặng “im lìm”*
Màn sương thấp thoáng cánh chim xa mờ…

Yên Dạ Thảo
17.11.2019

* Mượn vận từ bài xướng “Cuộc Tình”.





Thứ Bảy, 16 tháng 11, 2019

Thứ Bảy, 9 tháng 11, 2019

Bóng Thời Gian
















(Hình ảnh: Như Mai)

Thời gian là kỷ niệm
Buồn vui một chuyện tình
Bước thu đi lặng lẽ
Đêm sâu một bóng mình

Bâng khuâng bên thềm cũ
Đông úa rũ mộng đầu
Luyến lưu mùa xuân hạ
Bóng thời gian qua mau

Vàng mai lan huệ cúc
Trúc biếc khẽ nghiêng chào 
Nắng vương cành xuân mới
Đóa hoa lòng xuyến xao

Ngày ươm mơ đêm mộng
Xuôi dòng hạ sông thơ
Thu nhuộm vàng sắc lá
Xa vắng hồn ngẩn ngơ!

Đêm rơi đầy tuyết trắng
Sâu lắng một nỗi niềm
Giọt buồn vương khóe mắt
Giọt sầu rót vào tim.

Yên Dạ Thảo




Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2019

Khối Tình Thu


Thơ: Kim Oanh
Nhạc Đệm: Buồn Tàn Thu - Văn Cao
Thực Hiện: Duy Quang


Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2019

Du Lịch Hokkaido - Japan (Phần 1)




Mỗi hai năm Cựu Du Học Sinh – Japan tổ chức Hội Ngộ Exryu, tùy theo bắt thăm để tổ chức ở quốc gia nào . Có năm ở Japan, Canada, Việt Nam, US, Úc và Pháp.

Lần nầy Hội Ngộ được tổ chức tại Japan vào tháng 10 năm nay.  Vì số CHS khá đông từ khắp nơi về Japan tham dự nên ban tổ chức chia ra làm 2 tours. Tour I hội ngộ tại Hokkaido, sẽ tham quan thắng cảnh trong 8 ngày, khởi hành từ ngày 15 tháng 10, bus tour sẽ  từ Sapporo – Asakihawa – Akanko – Shiretoko – Toykako – điểm cuối là thành phố Hakodate – Hokkaido, tour kết thúc ngày 22 tháng 10 . Tour II sẽ khởi hành từ ngày 23 tháng 10, bus tour sẽ từ Hakodate – tham quan các thắng cảnh ở Tohoku, tour kết thúc tại  Tokyo ngày 30 tháng 10 .
  
Vì việc làm bận rộn vào cuối tháng nên chúng tôi phải trở lại sở làm ngày 24 tháng 10 vì thế chúng tôi chỉ tham dự được Tour I. Theo kế hoạch chúng tôi rời Toronto - Canada vào ngày 12 tháng 10, đến Tokyo trưa ngày 13 dạo phố quanh khách sạn. ngày 14 thì đi tham quan Tokyo, sáng ngày 15 sẽ lấy chuyến bay nội địa đến phi trường Shin-Chitos – Sapporo.

Ngày 11 tháng 10 thì tin tức khắp nơi trên thế giới thông báo cơn bão Hagibis đến Tokyo ngày 12 tháng 10. Theo dõi tin tức thì tôi được biết cơn bào nầy trở lại Japan sau 60 mươi năm, tuy biết thế nhưng chúng tôi vẫn khởi hành theo đúng lịch trình. Ngày 12 thì ba người ra phi trường, làm thủ tục check- in xong xuôi chúng tôi ngồi đợi ở cổng (Gate), trước 30 phút lên máy bay thì loa thông báo chuyến bay bị cancel vì bão nên phi trường Tokyo đóng cửa trong 2 ngày. Air Canada cho hành khách chúng tôi hai lựa chọn, một là lấy lại trọn tiền vé, hai là dời chuyến bay vào ngày khác . Vừa bị sốc,  vừa bị stess và đói bụng trong khi chờ đợi làm thủ thục để lấy hành lý, khi trở vè đến nhà thì chúng tôi đều mệt nhoài nên tìm tiệm phở gần nhà  để  ăn tạm .  Cùng trong chiều ông xã tôi liên lạc với Air Canada, chờ đợi hơn 2 tiếng trên phone, cuối cùng họ tìm được chuyến bay cho ngày kế tiếp là ngày 13 tháng 10 nhưng phải quá cảnh đến phi trường Seattle (US) – Hong Kong rồi đến phi trường Shin Chitose – Sapporo (Japan). Chúng tôi không còn lựa chọn nào hơn!  





Cuối cùng ngày 15 chúng tôi cũng đến nơi! Tính tổng cộng là 22 tiếng ngồi trên máy bay và 12 tiếng chờ đợi, đến nơi thì ai cũng mệt mỏi!  Tại phi trường có hai em hướng dẫn viên du lịch chờ đón  chúng tôi và các anh chị đáp chuyến bay cùng ngày, sau đó ban tổ chức cho người đưa chúng tôi về khách sạn Premier Hotel Tsubaki – Sapporo để nghỉ ngơi! Rất tiếc là chúng tôi bị lỡ chuyến tham quan Kênh đào Otaru trong ngày thứ nhất .

Hình ảnh: Phi trường Shin Chitos - Sapporo

Như Mai
31.10.2019

(Còn tiếp)



Thứ Năm, 10 tháng 10, 2019

Thu Tình


















Hạ đi anh có biết
Thu về anh có hay
Gió lay hồn lá biêc
Muôn chiều hạt mưa bay

Bên thềm đan thương nhớ
Kỷ niệm đẹp mùa xưa
Bước thu vừa chạm ngõ
Tình đến … hẹn đón đưa!

Một thu rồi thu nữa...
Từng chiếc lá thời gian
Lặng rơi ngoài song cửa
Man mác nỗi buồn loang

Thu ơi! Đừng nhuộm úa
Chữ "Tình" màu nhạt phai
Mưa ơi! Đừng rơi nữa
Đọng giọt sầu cỏ cây

Tình ơi! Nếu tình vẫn
Đừng quên góc trời xa
Có một người chung mộng
Rưng buồn mỗi mùa qua  …

Yên Dạ Thảo


Thứ Ba, 1 tháng 10, 2019

Hương Trầm


Thơ: Thuận Hào
Nhạc: Nguyễn Văn Thơ
Hòa âm: Phan Thanh Hùng
Ca sĩ: Lệ Tuyền


Ơi, hoa trinh nữ !

Rã rời trong cuộc trăm năm
Lang thang tìm chốn bụi trần giải khuây
Bất ngờ lại gặp em đây
Ơi, em trinh nữ, tình nầy gởi trao ?

Nầy em môi thắm má đào
Sao hay mắc cỡ làm sao giao tình ?
Tôi người sống với tâm linh
Nên càng yêu quý sắc tình của em

Dù gió táp, dù mưa lên
Em thu cánh lá, xếp rèm mi cong
Gọi em” mắc cỡ” được không ?
Biết em trinh tiết một lòng đợi ai

Em e ấp nhưng lắm gai
Khiến khách trần tục chẳng ai dám sờ
Tôi tin em chẳng hửng hờ
Thi nhân mặc khách đang tơ tưởng mình

Hỡi em trinh nữ xinh xinh
Mặn mà sắc tím đượm tình gái quê
Quanh năm đường đất đi về
Gặp em tôi thấy tràn trề niềm vui

Chỉ có em, chỉ em thôi
Cho tôi biểu tượng vững đôi chân mình
Sức sống em thật hiển linh
Đèo cao dốc thấp vẫn bình tâm leo

Tôi qua muôn vạn dốc đèo
Gặp trăm hoa dại chỉ yêu em vì…
Trắng trong, trinh tiết, gan lì
Gió mưa bão táp mấy khi chùn lòng

Trơ như đá, vững như đồng
Bao giờ em mới bềnh bồng nợ duyên ?
Xin cho tôi biết nghe em
Để tôi kịp gọi thơ lên đón tình

Tuyền Linh

* Hoa trinh nữ là loài hoa dại, còn có tên gọi Hoa mắc cỡ, đẹp mặn mà nhưng có gai.

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2019

Hoài Thu





Thơ: Yên Dạ Thảo
Nhạc: Nắng Quê
Tiếng hát: Quỳnh Lan
Thực hiện: Yên Dạ Thảo



Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2019

Mưa Cuối Thu



Bài Xướng:

Mưa Cuối Thu

Mưa thu tưới những mầm sầu
Lá vàng lác đác đổi màu lối xưa
Tình yêu đọng những hương thừa
Mầm sầu ấp ủ hương xưa nhạt màu
Mưa tình trút những cơn đau
Đôi vai trĩu nặng tim trào xót xa
Hàng cây chín lá tàn hoa
Cơn mưa ngày cuối xót xa lá vàng

Kim Phượng

*****

Bài Họa

Mưa Tình Cuối Mùa Thu

Mưa tình ướt đẫm Thu sầu
Có làm tươi lại sắc màu hương xưa ?
Cho xin một chút âm thừa
Đêm về đem ướp tình xưa đượm màu
Giọt Thu có xóa thương đau ?
Canh trường nhớ mãi...lệ trào tình xa
Mong đừng tàn tạ đời hoa
Để không lá héo cành xa úa vàng

Song Quang

*****

Muôn Chiều Gió Thu

Gió lay … lay nhẹ phiến sầu
Vàng thu sắc lá thay màu phố xưa
Đêm nay rơi giọt mưa thừa
Nhòa tan hương mộng mơ xưa biếc màu
Sông tình trôi nổi tim đau
Sông thơ buồn nhớ dâng trào bờ xa
Mưa thu úa lá rụng hoa
Muôn chiều gió cuốn bay xa mộng vàng!

Yên Dạ Thảo
19.09.2019


Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2019

Thu ơi thu…!
















Hình như thu mở cửa
Lẻn vào mộng nửa đêm
Chợt hồn choàng thức tỉnh
Ngỡ bóng em qua thềm

Ô hay mùa thu tới
Tự bao giờ đâu hay
Em đi hồi còn hạ
Giờ thu, lòng mưa bay…

Dõi mắt nhìn trời xa
Trong những lúc chiều tà
Heo may về heo hút
Tự dưng lòng mưa sa

Chiều cuối tuần ngóng trông
Nỗi nhớ về ngập lòng
Thu ơi…thu có hiểu?
Hồn mênh mông…mênh mông…!

Tuyền Linh