Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2019

Góc Lạnh - Từ Cõi Không



(Hình ảnh: Yên Dạ Thảo)

GÓC LẠNH

Bến xưa ai phủ sương mù
Ai đưa cánh gió xua phù vân bay?

Đêm đợi sáng… ngày đợi ngày…
Tiếng thơ thổn thức lệ cài tơ vương
Nhớ người, nhớ cảnh, sông buồn…
Hoàng hôn ngả bóng, lá sương phơi cành

Nhớ vườn nắng lụa long lanh
Có hoa…có bướm… quẩn quanh mơ đầy!
Bao giờ chim hát, mùa thay
Lay hồn xuân thức, hạ say nắng hồng?

Đường mênh mông, mộng mênh mông
Lá thời gian rụng trải dòng sông thương
Bên song cửa nhỏ, hiên buồn
Gió se se lạnh nhẹ luồn ngăn tim! …

Yên Dạ Thảo
11.12.2019

*****

“Bến xưa ai phủ sương mù
Ai đưa cánh gió xua phù vân bay?”

TỪ CÕI KHÔNG

Một đường bay, một đường mây
Không gian vô tận…. chưa đầy thời gian!
Chỉ cần tơ mỏng xuân vàng
Cũng thừa trải lối trăm ngàn tiếng thơ…

Phong Tâm



Thứ Tư, 11 tháng 12, 2019

Đông Về



















Đông về mãi tận non xanh
Sáng nay thức dậy thấy cành trơ phơi
Con chim bay lượn trên trời
Cũng chao đảo cánh muốn rơi lộn vòng

Đông về nhuộm trắng đầu non
Sương sa tuyết phủ cõi hồn ngẩn ngơ
Bây giờ cho đến bao giờ
Chữ duyên chữ nợ thôi mờ mắt trông ?

Đông về tuyết chắn nối vòng
Rồi tan như chuyện có không nhân tình
Tại sao bóng chẳng theo hình
Để cho ai mãi khóc tình Tố Như ? (*)

Đông về gió thổi mây đưa
Ôi, sao thương quá giọt mưa trong lòng !
Rơi hoài vào chốn hư không
Hỏi còn gì nữa trên nhân thế nầy ?

Đông về nhạn lạc xa bầy
Hỡi ơi, nhân ảnh mây bay cuối trời !
Trăm năm người mãi xa người
Nhìn cơn bấc thổi, khóc cười với ai ?

Tuyền Linh 

(*) Tân khoa Nguyễn Tố Như và nàng Cầm