Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2016

Khúc Tango Trắng


Thơ: Hồng Thúy
Nhạc: Nguyễn Tuấn
Ca sĩ: Tâm Thư


Tần Ngần

Em là ngọn cỏ còn xanh
Hay là ngọn gió trong lành trước hiên?
Anh nghe man mác dịu hiền
Một khung trời mộng một triền ước mơ

Anh là giọt nắng phơi thơ
Phơi bao mơ ước đợi chờ người xa
Đợi trăng uống những đêm ngà
Đợi em uống những mượt mà sắc son

Em là hoa nở đầu hôm
Nửa vu vơ mộng nửa buồn vu vơ
Buồn chi hoa vẫn đợi chờ
Buồn chi bướm vẫn lượn lờ trước sân

Hoa buồn bướm cũng phân vân
Bướm buồn hoa có tần ngần héo hon ..?

Nhược Thu


Buôn Mê Thuột Buồn Mà Thương

Ban Mê Thuột thủ phủ cà phê
Con sông chẳng thấy, nhiều hồ lắm suối
Rừng vàng bạc núi thắm tình đất đỏ
Biết Mới Thương - Buồn Muôn Thuở quê em!

Cà phê nơi này ngát Bờ Môi Thơm
Thác rào rạt sinh tình Buồn Mà Thích
Biết Mới Thích, thích người Buôn Mệ Thuột
Tình là tình chan chứa Bốn Mùa Thương.

Nhớ em như nhớ cà phê
Một tách buổi sáng, một ly buổi chiều
Đêm thêm cốc nữa vào yêu
Theo Bóng Mây Trời tìm Bạn Mình Thương.

Nhớ em nhớ những con đường
Dấy Bụi Mù Trời thắm hồng gót son
Nắng vàng đọng Bờ Môi Thơm
Kề Bên Má Thắm Lâm Tuyền đê mê.

Da em trắng, hoa cà phê thua trắng
Môi em hồng, chín mọng hạt cà phê
Trái trên cành quấn quít ngủ say mê
Hương ngào ngạt nổi lửa hồng tảng sáng

Voi đủng đỉnh, tóc em bay lãng đãng
Ché rượu cần say chếnh choáng bên em
Tiếng đàn trưng hòa quyện sương Bản Đôn
Em sơn nữ giữ tim anh, người khách lữ!

Nhớ Chu Klinh, thác Drai Linh
Bên cầu 14, Buồn Mà Tình em ơi
Biệt điện Bảo Đại vời vời
Nghe trong tiếng thác Bao Mùa Thương thương!

Ban Mê Thuột buột trái tim
Mắt nai, dáng thỏ, tóc huyền, cười duyên
Bụi Mà Thích, Biết Mới Tình
Yêu người, mến  cảnh, xứ Buồn (mà) Mê Tơi!
Ban Mê Thuột ơi!


Bửu Truyền




Thứ Bảy, 21 tháng 5, 2016

Man Mác Thơ













Xuân đến bên thềm anh biết chưa?
Vườn xanh lá nắng, thắm hoa mùa
Bỗng dưng tuyết trắng rơi đầy ngõ
Chợt đến hoàng hôn lất phất mưa

Mưa nắng vô thường trên phố thơ
Tình anh tựa gió lộng trời mơ
Tình em như cánh hoa xuân muộn
Man mác tơ lòng man mác thơ

Thơ anh trải lối mộng xa xôi
Lạc mất tình nhau … lạc mất rồi!
Từ buổi giao mùa nhường bước hạ
Từ vầng trăng ấy sẻ chia đôi

Đêm trắng mưa lòng thương nhớ thương
Ngàn thu vàng lá rụng trên đường
Nghe hồn thơ mỏng sụt sùi khóc
Buồn bước đông về trên phố sương…

Yên Dạ Thảo
21.05.2016


Thứ Sáu, 20 tháng 5, 2016

Dáng Chiều



Thơ: Tuyền Linh
Nhạc: Nguyễn Văn Thơ
Trình bày: Kim Khánh



Trầm Tích














Tôi vẫn đó, ngồi im lìm góc khuất
Lặng nhìn em, nhìn dòng chảy thơ tình
Bao nẻo đời khép kín những khúc quanh
Em đâu thấy dấu chân ai thầm lặng

Dấu chân in dưới trời mưa trời nắng
Nghìn ngã tình vẫn dẫn lối về em
Giữa cuộc đời một đơn phận trớ trêu
Gần gang tấc hóa nghìn trùng xa cách

Em vẫn đó, tôi thấy hoài…tôi gặp
Trong giấc mơ…cả hiện thực giữa đời
Nhưng biết làm gì để có được em
Có được Chiều Saì Gòn lung linh nắng ?

Tiếng thơ em làm lòng tôi thắt quặn
Mỗi một từ một chữ một mũi kim
Và…ngày nầy cho đến một ngày kia
Hồn tôi bỗng lặng chìm trong trầm tích

Hồn nằm yên dưới vô liêu tịch mịch
Ngẫm cuộc tình thầm lặng xót xa mình
Em vẫn vô tư như tuổi dậy bình minh
Ngàn năm sau chắc gì em biết được

Ai đã yêu em, yêu trong tâm tưởng
Hồn lênh đênh, thuyền cứ thế lênh đênh
Chở phận đời giữa trời bể mông mênh
Và thẳng tiến chẳng cần gì định hướng

Trái tim tôi hình như không chứa được
Chiều Sài Gòn tay ai nắm bàn tay
Đành quay về với góc khuất tù đày
Nghe từng giọt nhớ… ngày đi đêm đến

Hỡi tình yêu, hỡi tình yêu câm nín !
Sao mà nghe rưng rức tuổi hôn hoàng
Cả đất trời dường như cũng đi hoang
Chỉ còn lại mình tôi trong góc khuất

Ôi nỗi lòng, ôi nỗi lòng trầm tích…! ! !

Tuyền Linh
 17.5.2016



Thứ Năm, 19 tháng 5, 2016

Nỗi Niềm



Thơ: Khúc Giang
Diễn ngâm:  Hương Nam



Nợ














Vì đất nước ngập tràn trong khói lửa
Anh của em phải chọn lựa quê hương
Thời lọan ly đành xa cách người thương
Giọt lòng rơi dẫu anh không để lộ

Niềm mơ ước mong manh ngày tái ngộ
Để chúng mình nói tiếp chuyện trầu cau
Rượu ly bôi xin đừng hẹn kiếp sau
Để em khỏi mong chờ niềm kiêu hảnh

Người lính chiến phong sương, tình anh nặng
Nợ nước non, nợ em gái anh yêu
Xa anh rồi, em cảm thấy quạnh hiu
Lòng vương vấn “Người trai yêu Tổ Quốc”

Khúc Giang


Tiếng Vọng














Đường trần muôn dặm ruổi yên cương
Lữ thứ tung hoành khắp tứ phương
Hải giác thiên nhai mòn mãi đợi
Quê hương tiếng gọi khách lên đường.
                   
Trường thành biên ải xông pha luôn
Sông núi  biển  đèo  vẫn vấn vương
Chí lớn chưa thành ai khổ hận
Ngàn  thu  còn vẳng tiếng anh phong!
                  
Tóc  màu điểm bạc lắm  phong sương
Non nước tang bồng gót lãng du
Trừ tịch bao năm đời viễn xứ
Sông hồ biển rộng ngựa chân bon!

Phan Nam


Thứ Ba, 17 tháng 5, 2016

Vườn Bà Ngoại














Vườn bà ngoại đất cằn cây cỗi
Đám chuối xiêm nhiều lá ít buồng
Đêm gió thổi sau hè xào xạt
Thanh âm là điệu nhạc sầu tuôn

Vườn bà ngoại đất cằn cây cỗi
Dừa lão vút trời trái nhỏ thớt thưa
Ngất ngưởng với trăng sao tối đến
Ngoại thương dừa ngắm chúng say sưa

Vườn bà ngoại đất cằn cây cỗi
Hai bụi tầm vong già khẳng khiu
Sống xấp xỉ tuổi đời của ngoại
Bà thường ngồi ngắm chúng vào chiều

Vườn bà ngoại đất cằn cây cỗi
Cây khế bên mương vẫn ngọt ngây
Thuở bé tôi thường trèo hái trái
Vắt vẻo cheo leo ngoại mắng rầy

Vườn bà ngoại đất cằn cây cỗi
Dừa nước bến sông chen cóc kèn
May mắn phù sa năm tháng đắp
Bà vui miệng móm cười hom hem.

Vườn bà ngoại đất cằn cây cỗi
Bà đi rồi đất cỗi cây cằn
“Ăn xổi ở thì”… người tiếp nối
Vô phước thay mãnh đất nhọc nhằn!

Anh Tú
16/05/2016



Thứ Hai, 16 tháng 5, 2016

Tương Tư Màu Áo Trắng

  

Sáng tác: Nhạc Sĩ Bảo Trường
Tiếng Hát: Tuấn Ngọc
Thực hiện: Kim Oanh

Kỷ niệm thương yêu của chị em mình Kim Phượng, Kim Oanh, Kim Diệp.
Một thời áo trắng mộng mơ nơi mái trường xưa Tống Phước Hiệp Vĩnh Long



Thứ Bảy, 14 tháng 5, 2016

Lặng Lẽ Tình Đi


  

Thơ: Yên Dạ Thảo
Nhạc: Nguyễn Văn Thơ
Hòa âm: Phan Thanh
Trình bày: Kiều Lệ


Niềm Vui Đốn Ngộ Trăng Đầy Cõi Đêm















Ô hay ta lại ngồi đây
Tay chuông ta mõ đưa ngày vào đêm
Tứ thời khóa tụng thường quên
Niệm không, niệm có đưa đêm vào ngày.

Khoanh chân quán định căng đầy
Tịnh thiền biến động loay hoay tịnh thiền.
Thức, tâm sanh khởi trần duyên
Luân hồi mấy độ cửa thiền mở toang.

Vào ra mấy bận nghinh ngang
Chấp nhân, chấp ngã bàng hoàng cửa không.
Từ ta chớp biển mưa nguồn
U mê xuẩn động hoang đường ước mơ.

Từ ta hóa kiếp tình cờ
Tiên khiên, nghiệp chướng bây giờ là đây.
Nhiếp tâm trả trọn kiếp này
Nợ đời, nợ đạo rãi đầy bến mê.

Giã từ duyên nghiệp quay về
Tiêu dao năm tháng tựa kề đường mây.
Từ ta vô ngại buông tay
Xé toang tham ái vứt ngay phút này.

Niềm vui đốn ngộ loãng bay
Ô! Trăng bừng sáng ánh đầy cõi đêm
Tay không! Tim rỗng! Rỗng rang!

Bửu Truyền
9 Tháng 3/2003


Thứ Sáu, 13 tháng 5, 2016

Nỗi Nhớ














Kìa em nỗi nhờ nào vô tận
Anh cũng như em thắp thỏm chờ
Những buổi hẹn hò trên lối cũ
Rót lời êm dịu giống như thơ

Đừng em buồn mãi đời vô vị
Hãy cứ vui ngày ta có nhau
Em níu thời gian đâu đứng lại
Thì sao em níu mãi chi sầu

Anh biết tình em như núi đứng
Vững vàng từ thưở đón đưa nhau
Em trao tất cả điều tâm nguyện
Anh có khờ đâu có ngốc đâu ..

Anh vẫn yêu em bằng tất cả
Dìu nhau về bến mộng đam mê
Con tim thoi thóp chưa ngừng đập
Vẫn nhớ hoài em buổi cận kề ...

Nhược Thu



Thứ Ba, 10 tháng 5, 2016

Chiều Sài Gòn

 

  

Thơ: Yên Dạ Thảo
Nhạc: Nguyễn Hữu Tân
Hòa âm: Tuyền Linh
Phối khí: Phan Thanh
Trình bày: Lệ Tuyền