Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2016

Chúc Mừng Giáng Sinh


 Kính chúc Quý Thi Hữu 
Một Giáng Sinh an lành & hạnh phúc.
Năm 2017 vạn sự cát tường! 

Yên Dạ Thảo




Bài Thánh Ca Buồn - Nhạc Sĩ Nguyễn Vũ - Ca Sĩ Don Hồ

  

Sáng tác: Nguyễn Vũ
Ca sĩ: Don Hồ
Thực Hiện: Kim Oanh 
Hình Ảnh: Nhà Thờ Chánh Tòa Vĩnh Long,
 Holy Name và St Patrick's Cathedral Melbourne

*****

Lời Bài Hát:

Bài thánh ca đó còn nhớ không em
Noel năm nào chúng mình có nhau
Long lanh sao trời đẹp thêm môi mắt
Áo trắng em bay tựa cánh thiên thần
Giọt môi hôn dưới tháp chuông ngân.

Cùng nhau quỳ dưới chân Chúa cao sang
Xin cho đôi mình suốt đời có nhau
Vang trong đêm lạnh bài ca Thiên Chúa
Khẽ hát theo câu đêm thánh vô cùng
Ôi giọng hát em mênh mang buồn.

[ĐK:]

Rồi mùa giá buốt cũng qua mau
Lời hẹn đầu ai nhớ dài lâu
Rồi một chiều áo trắng thay màu
Em qua cầu xác pháo bay sau.

Lời nguyện mình Chúa có nghe không
Sao bây giờ mình hoài xa vắng
Bao nhiêu đêm Chúa xuống dương gian
Bấy nhiêu lần anh nhớ người yêu.

Rồi những đêm thánh đường đón Noel
Lang thang qua miền giáo đường dấu yêu
Tiếng thánh ca ngày xưa vang đêm tối
Nhớ quá đi thôi giọng hát ai buồn
Đêm thánh vô cùng lạnh giá hồn tôi.




Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2016

Ánh Sao Đêm














Giáo đường góc khuất một vì sao
Ánh mắt long lanh tỏa sắc màu
Khép nép thu mình bên thập giá
Nguyện cầu Thiên Chúa ngự trên cao

Đêm nay trần thế biết bao người
Đơn độc vô hồn kém nét tươi
Cô bé ngây thơ thời tuổi dại
Vì sao em hỡi vắng môi cười

Kim Phượng


Vô Cùng Đêm Thánh Hồn Con















Ôi, vô cùng… rất vô cùng đêm Thánh !
Con về đây, thân ngoại đạo gởi hồn
Một mảnh đời gần như đã bỏ buông
Chờ giọt nước nơi bàn tay Chúa vảy

Nhân gian khuất tầm, nhưng con nhìn thấy
Những hồng ân Ngài ban phát cho đời
Xoa dịu lòng người bao khổ não khôn nguôi
Con nép ngoài Thánh Đường nghe sương kể

Những giọt sương từ một thời dâu bể
Theo chân Ngài đánh thức giấc mơ con
Giữa đêm đông sương kể chuyện sống còn
Bàn tay Chúa đỡ đần đêm loạn lạc

Lạy Chúa Ngôi Hai, trần gian đầy tội ác
Núp bóng Ngài con tồn tại hôm nay
Đêm nguyện cầu Ngài dang rộng vòng tay
Giữa Thánh Lễ con tỏ bày tâm nguyện

Con vẫn đứng đây, góc Thánh Đường im tiếng
Để hồn chìm trong thinh lặng đêm thiêng
Và lắng nghe lời Chúa nhẹ ban truyền
Con lạy Chúa điển ân người ngoại đạo

Đêm huyền mặc… đêm thiêng cao cả quá!
Đưa dẫn đường những hạt bụi nhân sinh
Ánh sáng ngôi cao soi tỏ mọi sinh linh
Vô cùng quá… Ôi, vô cùng đêm Thánh! ! !

Tuyền Linh


Thứ Tư, 21 tháng 12, 2016

Sài Gòn Còn Thoảng Chút Dư Hương & Saigon Ngày Xưa














Sài Gòn Còn Thoảng Chút Dư Hương

Thêm một mùa đông đến nữa rồi
Ngoài hiên hoa tuyết vẫn rơi rơi
Sưởi hồng, đêm trắng, nệm chăn ấm
Trăn trở thâu canh gối mộng vời

Đêm nay tiết lạnh trút sầu đông
Không gió nhưng sao nghe buốt lòng
Mực tím tình xanh trang giấy cũ
Vần thơ tha thiết nỗi thương mong!

Chợt nhớ ngày xa đón Giáng Sinh
Sài gòn Mùa Vọng thật linh đình
Đèn đêm trong lẫn ngàn sao sáng
Đôi bóng dìu nhau trên phố tình

Lòng người ngoại đạo cũng nao nao
Nghe tiếng chuông ngân vang đón chào
Mùa Giáng Sinh an lành hạnh phúc
Nguyện cầu nhân thế bớt sầu đau!

Đường khuya vắng lạnh phố đông buồn
Xa vắng nỗi lòng vương vấn vương
Nhớ Giáng Sinh xưa đầy kỷ niệm
Sài gòn còn thoảng chút dư hương...

Yên Dạ Thảo
21/12/2014

****
 
Bài Họa:

Saigon Ngày Xưa

Có nhớ ngày xưa cũng xa rồi
Saigon hoa lệ bỗng buông rơi
Con đường kỷ niệm đầy đầm ấm
Tuổi trẻ mang theo những tuyệt vời
 
Đông ở nơi này với rét đông
Đêm xuống mênh mông lành lạnh lòng
Sương khuya phong kín hình ảnh cũ
Còn lại bóng mờ hắt hiu mong
 
Saigon chen lấn đêm Giáng Sinh
Ngôi Hai xuống thế trong cung đình
Hang đá đèn treo trông lấp lánh
Tay nắm bàn tay ôi ấm tình
 
Mỗi bước theo người thấy nôn nao
Bài hát Noel như vẫy chào
Hồi chuông đêm Thánh ôi hạnh phúc
Ấm áp đôi lòng chẳng buồn đau 
 
Ngọn gió sầu đông gieo tiếng buồn
Sương trời bàng bạc khúc tơ vương
Saigon se thắt lòng hoài niệm
Giáng Sinh canh cánh vọng cố hương  ...
 
Đỗ Hữu Tài

22/12/2014


Chùm Thơ Đường - Mùa Giáng Sinh














1. Lạc Nhau

Giờ này bé hỡi lạc loài đâu?
Tuyết rớt ngoài hiên chạm đáy sầu
Mỗi độ Thu tàn thêu sợi trắng
Từng mùa Chúa đến xoáy hồn ngâu
Trong chiều tóc liễu còn tha thướt?
Giữa nắng vai thon có dãi dầu?
Viễn xứ niềm đau mòn mỏi đợi
Tim bầm máu đọng vết hằn sâu

Bửu Tùng
15/12/2016

2. Lạc Loài

Anh ước kịp về giữa tối Đông
Trong tay, nghe vọng khúc tình hồng
Chiên lừa thở ngát làn hơi ấm
Em sưởi hồn hoang một giấc nồng

Bửu Tùng
16/12/2014

3. Đêm Bơ Vơ

Tuyết rụng đầy vai gã thất tình
Đêm về ngập kín gót phiêu linh
Hồn run cuộn chặt mành hoang vắng
Bóng lạc quay cuồng cõi lặng thinh
Vạn ánh sao thương bừng vũ trụ
Muôn màu sợi nhớ quấn hành tinh
Tim côi gục chết bên mồ lạnh
Phủ mảnh ly tan của chúng mình

Bửu Tùng
30/01/2015

4. Dọn Nẻo

Con về dọn nẻo để Ngài đi
Sửa lối quanh co đoạn cũ sì
Mé ruộng lau hoang vươn trắng xoá
Bờ nương cỏ dại mọc xanh rì
Tha nhân sống chết quên thường buổi
Bác ái kêu mời đuổi lắm khi
Cánh nắng chiều rơi thầm nhắc nhở
Giây đôi mắt khép sẽ mang gì

Bửu Tùng
07/12/2015

5. Ký Ức Mùa Sao Sáng

Khuya nay tuyết rụng trắng hiên thềm
Ký ức tràn về ngập bóng đêm
Đón lễ đèn hoa giăng tỏa sáng
Hâm lòng thánh nhạc trỗi ru êm
Vu vơ gọi tiếng đùa môi mọng
Ngớ ngẩn lùa sương chải tóc mềm
Dáng nhỏ kề vai đời rẽ lối
Con thuyền lạc bến khuất mờ thêm

Bửu Tùng
17/12/2015

6. Đón Giáng Sinh

Cảnh sắc lung linh tỏa trước nhà
Đèn màu rực rỡ chớp gần xa
Chồng treo bóng điện trên cành duỗi
Vợ cắm chùm sao phía nhánh sà
Chị thích cầm hoa kêu níu mẹ
Em cười nhón gót đứng nhìn cha
Cây thông yểu điệu chờ khoe dáng
Máy hát vang đều nhạc thánh ca

Bửu Tùng
18/12/2015

7. Chúa Đến

Hang lừa rực sáng ánh vì sao
Gió rét đêm Đông mải miết gào
Thiên sứ vui mừng tin cất báo
Mục đồng hớn hở miệng truyền rao
Màn trời lạnh lẽo con không ngại
Chiếu đất nghèo hèn mẹ chẳng nao
Giữa sỏi khô cằn hy vọng chớm
Gieo mầm, Chúa đến tự ngôi cao

Bửu Tùng
Mùa Giáng Sinh 2015


8. Gặp Ngài?

Chúa đến nơi nào, ai biết không?
Trong đêm rực rỡ phủ màu hồng
Lung linh ánh điện soi hè phố
Thánh thót nhạc tình rộn đám đông
Tôi kẻ lang thang ngồi tựa chết
Vài tờ bạc lẻ rớt như lông
Chỗ này con hẻm nghèo nàn quá
Người hỡi, gặp Ngài? Đây cũng trông!

Bửu Tùng
17/12/2014
 
9. Quỳ Bên Máng Cỏ

Yêu người Chúa mặc áo nhân sinh
Đón nhận đau thương gánh tội tình
Lắm chốn sương giăng trời ảm đạm
Nhiều phương lửa đốt mái thanh bình
Thiên đường, bạo lực mong vô tướng
Địa ngục, cuồng tâm muốn hữu hình
Viễn khách đêm quỳ bên máng cỏ
Thầm cầu tỉnh thức động sanh linh

Bửu Tùng
16/12/2015

10. Phút Nguyện Cầu

Đêm Thánh quỳ dâng phút nguyện cầu
Cho từng sợi trắng lãng quên lâu
Sương phai ngữ cảnh màn phong hoá
Khói phủ nhân tình bóng vó câu
Nhớ tóc vờn vai mùa phượng nở
Buồn mây rẽ nắng phía non sầu
Hài Nhi, Chúa hỡi, xin thương đến
Cứu lấy tâm hồn rớt vực sâu

Đêm Thánh 2015

11. Dõi Bóng Ba Vua

Sao trời dẫn lối giữa tiêu sơ
Bão cát từng cơn trút bụi mờ
Bạo chúa trù mưu hòng giết hại
Tam nhân bái tạ thỏa mong chờ
Người hiền chính trực tình hun đúc
Kẻ dữ vô tâm ý phỉnh phờ
Trẻ khóc nhiều nơi buồn thắt ruột
Nguy nan đói khổ dáng bơ thờ

Bửu Tùng
28/12/2015


Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2016

Có Những Đêm




Thơ: Đỗ Hữu Tài
Nhạc: Con Chỉ Là Tạo Vật
Sáng tác: Phanxicô
Đàn Bầu_ Nhạc Sĩ: Phạm Đức Thành


Hạnh Phúc - Tưởng Nhớ Đỗ Hữu Tài Nhân Ngày Sinh Nhật 17/12/2016


Bài Thơ Cùng Khổ

Đừng than thở ưu phiền vì số phận
Hay trách mình lận đận giữa trần gian
Chớ bi quán hãy tìm Chúa nương nhờ
Tình yêu Chúa vô bờ không kể siết

Thơ  tôi viết tặng riêng người cùng khổ
Như mùa hè đang đổ những giọt mưa
Như buổi trưa có gió mát lượn vòng
Để xoa diệu nỗi lòng ai rên siết

Thơ tôi viết hiền hòa tình nhân loại
Mỗi một lời mời gọi yêu thương nhau
Nén đớn đau hiệp nhất lời kinh cầu
Chúa ban sức đương đầu cùng khúc chiết

Thơ tôi viết không cầu kỳ văn vẻ
Nhưng đong đầy lời lẽ nghĩa Tình Thân
Bạn băn khoăn... tôi rối rắm nỗi niềm
Ta dâng Chúa để tìm Tình Thương Chúa

Thơ tôi viết còn lắm điều ngượng ngập
Bạn nơi nào có gặp được ý thơ?
Lúc bơ vơ xin nhớ ở góc trời
Tôi đây cũng dâng lời trong kinh nguyện

Thôi chào nhé! Bạn đồng hành cùng khổ
Con đường dài gian khổ sẽ đi qua
Chớ kêu ca ta tìm Chúa van nài
Xin che chở những ngày theo chân Chúa

Đỗ Hữu Tài



Thứ Sáu, 16 tháng 12, 2016

Tạ Ơn Bà Nguyệt Xe duyên - Bạc Liêu Miền Đất Tình Duyên









Tạ Ơn Bà Nguyệt Xe Duyên

Em tôi cô gái miền quê
Ngây thơ duyên dáng nết na dịu hiền
Nữ sinh chăm chỉ sách đèn
Bạc Liêu đất ruộng nước phèn nắng mưa.
Gặp tôi người lính phương xa
Vì yêu, em đã ngọc ngà trao duyên
Tôi đi chinh chiến triền miên
Em ngồi tựa cửa niềm riêng vơi đầy.
Đêm về nhìn ánh hoả châu
Chắp tay khấn nguyện tuyến đầu bình an
Lệ thầm từng giọt chứa chan
Con thơ trở giấc, dạ càng nhớ anh.
Bao năm khói lửa chiến tranh
Âm thầm chịu cảnh gối chăn bẽ bàng
Xa tôi sầu khổ em mang
Người chinh phụ vấn khăn tang là thường.
Thân trai xác gửi sa trường
Bọc thây da ngựa là đường nam nhi
Thương em lứa tuổi xuân thì
Lửa binh cam chịu làm người vọng phu.
Chuyện xưa chàng trấn biên khu
Để người chinh phụ mịt mù ngóng trông
Trải bao dâu bể chất chồng
Tuổi về chiều vẫn mặn nồng ái ân.

Không như đại hiệp Kiều Phong
Tu hành tu... tỏi, chiếu chăn lạnh lùng
Bốn ba (43) năm chợt thấy gần
Thì ra mình đã nửa phần đời nhau.
Tóc xanh dù có phai màu
Nhưng tình yêu vẫn ngọt ngào lên ngôi
Tang điền thương hải nổi trôi
Cuối đời mình vẫn lứa đôi vẹn nguyền.
Tạ ơn Bà Nguyệt xe duyên.

 Đặng Hoàng Sơn

*****

(Bài Họa) 

Bạc Liêu Miền Đất Tình Duyên

Người tôi yêu, cô gái quê
Bạc Liêu phố biển, trai mơ gái hiền
Đờn ca từ lúc lên đèn
Song lang gõ nhịp chèo thuyền đêm mưa.

Chào người lãng tử phương xa
Vào nghe em gióng câu hò hữu duyên
Nói thơ, ca nhạc liên miên
Cho nhau cảm xúc triều lên vơi đầy.

Quê ngoại em ở Vĩnh Châu
Gốc gác quê nội đầu cầu Tân An
Bao nhiêu tình cảm chứa chan
Con tim thổn thức, rộn ràng gặp anh.

Dẫu rằng một túp lều tranh
Nắng mưa cũng mặc, mặc duyên bẽ bàng
Đớn đau mấy nỗi em mang
Chia ly không lạ, trái ngang cũng thường.

Khôn ngoan học hỏi từ trường
Sắt son chung thủy tấm lòng nữ nhi
Chờ nhau dẫu lỡ xuân thì
Trăm năm vẫn đợi con người trượng phu.

Với em, anh một biệt khu
Không ai lấn chiếm, không người vời trông.
Với em, anh mãi là chồng
Tình sâu nghĩa nặng, nặng quằn thâm ân.

Ngày mai anh về Kiến Phong
Mình em ở lại  lạnh lùng
Đường xa cách mặt mà gần
Nhản thơm muối mặn vẫn cần có nhau.
Bạc Liêu đèn phố lên màu
Tình mình con nước Gành Hào lên ngôi.
Vườn Chim trăng đón mây trôi
Tim em chờ đợi chung đôi thỏa nguyền.
Bạc Liêu miền đất tình duyên.

Bửu Truyền


Thứ Năm, 15 tháng 12, 2016

Xứ Lạnh Tình Nồng


Thơ: Đỗ Thị Minh Giang
Diễn ngâm: Hương Chiều



Hương Sắc Xưa


                     












Thương nhớ hương nguyên thương nhớ quá!
Như thân bèo dạt chẳng còn chi
Thuở xưa trường cũ em chờ đợi
Biển mặn thuyền dong buổi sớm đi!

Qua ngã đường chiều còn luyến tiếc
Thấy người gánh thúng đứng chờ ai?
Nếu xưa có kẻ đừng ly biệt
 Nay vẹn hương nguyền chữ chẳng sai!

Bao năm nhung nhớ mãi Xuân Nguyên
Theo sắc thân tình tản lưu liên
Gió cuốn gành non sương khói quyện
Miên man tơ tưởng lúc em nguyền!

Hẹn về thăm viếng chốn Cầu- Ngang
Nhắc buổi chiều kia lạc bước ngàn
Hương sắc mai, chiều phai nhạt đó,
Em đi để lại cái nồng nàng!    

Hoa nở trường xưa mong trở lại
Gặp người trong mộng chẳng cô đơn
Sớm mưa trưa ráo ta bơi lội!        
Người nhớ tình ai lỡ chuyến đò!

Phan Nam 


Thứ Tư, 14 tháng 12, 2016

Em Về Mùa Nước Nổi




Thơ: Phong Tâm
Nhạc: Nguyễn Hữu Tân
Hòa âm: Đỗ Hải
Tiếng hát: Thúy An




Em Về Mùa Nước Nổi
















(Bài thơ viết tặng Khúc Giang)

Mùa nước nổi lềnh bềnh xác lá
Bến sông Tiền tăm cá bóng chim
Về nơi nào bấy chiều nghiêng
Lục bình trôi dạt, con thuyền xưa đâu?

Trăng hạ huyền hanh hao trắng khuyết
Nắng ngày lên vẫn tiếc đêm sâu!
Bần gie, rũ nhánh bên cầu
Tre dừa giao lá, ve sầu lẻ rơi

Người về sau giọt trời thu rụng
Bước lặng thầm vỡ vụn tình quê
Chưa vui, buồn đã quay về
Nghĩ thương thân phận, vừa nghe bồi hồi!

Sóng xô bờ chơi vơi bông sậy
Đường thôn trang gập gãy chập chùng!
Hình như ngọn bấc vào đông?
Phù sa đùa đẩy mênh mông bến bờ!...

Người năm cũ bơ thờ một bóng
Màu nước son còn đọng bao ngày?
Nhớ thời vạt áo cỏ may...
Dòng sông hờ hững xa hoài vẫn xa!

Phong Tâm

Thứ Ba, 13 tháng 12, 2016

Chớm Đông














Ẩn cư tìm đến miền xa
Thiên di oải cánh cuối tà dương thu
Chớm đông tuyết đổ mịt mù
Đường mây thăm thẳm vi vu gió mùa

Tuyết ngừng, đêm nặng hạt mưa
Hiu hiu cánh bấc thổi lùa thâu canh 
Thương đôi cánh nhỏ mỏng manh
Trong bình minh rạng đậu cành đông sương!

Yên Dạ Thảo
30/11/2016