Chủ Nhật, 4 tháng 6, 2017

Mùa Xuân Xứ Lạnh






Khi nhắc đến Canada dường như ai cũng biết nơi đây là xứ tuyết lạnh! Mùa đông kéo dài từ tháng mười một đến tháng ba, đôi khi đến cuối tháng tư . Cái lạnh thấu xương trong những ngày đông khắc nghiệt, thường khoảng tháng giêng đến tháng ba tại thành phốToronto (nơi gia đình tôi cư ngụ) nhiều lúc nhiệt độ xuống thấp đến âm15 độ C nếu cộng thêm gió thổi (windchill) là âm 25 độ C đến âm 28 độ C. Tội nghiệp cho những người di dân chưa có khả năng mua xe, dùng xe bus làm phương tiện di chuyển. Mỗi hừng sáng đi làm hay chiều tối về, đứng co ro đợi xe trong chiếc áo mùa đông kồng kềnh, tay mang đôi găng dầy và dấu kín trong túi áo cho đở lạnh. Nếu không may mắn thì gặp ngày bị bão tuyết kéo dài từ sáng đến tối! 

Nhớ lại cách đây sáu năm, vào đầu tháng hai tôi cùng các cô bạn đồng nghiệp đi Cali năm ngày! Bên Canada thì mùa đông năm ấy tuyết nhiều và lạnh vô cùng, chúng tôi đều mặc áo mùa đông và mang giầy boots. Khi đến phi trường LA thì cảm thấy rất nóng dù là mùa đông Cali . Trên đường đi đến khách sạn, xe chạy ngang qua những dãy nhà sân trước có bãi cỏ và hàng cây lá xanh biếc, hoa màu nở rộ, chúng tôi trầm trồ và có chung một ý nghĩ “Ước gì Canada mình mùa đông ấm áp như Cali!”

Không như Cali hay các miền ấm ở Mỹ, mùa đông Canada dài hơn các mùa khác nên tôi tưng tiu từng sợi nắng rớt xuống lòng phố và khu vườn nho nhỏ của nhà mình . Cuối tháng tư là các cây trụi lá suốt mùa đông bắt đầu đâm chồi trên những cành khô .  Đến đầu tháng năm thì các loại hoa  như Lilies, Tulips, Daffodil  và nhiều loại hoa xuân vươn mình khoe sắc .

Lúc chúng tôi mới mua nhà, vợ chồng chủ nhà trước là gốc người Ý, sau vườn ông bà trồng một giàn nho xanh và nho đen là loại nho dùng để làm rượu! Những năm đầu tiên, giàn nho say trái, thật thơm nhưng vì không biết làm rượu nên chúng tôi chỉ hái ăn lại rai, còn lại thì để rụng cho đến hết mùa! Vài năm sau, chị Hai tôi chỉ làm rượu nho theo cách Việt nam là 1kg nho trộn chung với 300gr đường sau khi rửa sạch và để ráo! Tôi nhớ lại trước đây tôi có xem qua film Ý của những ngày rất xưa, trong một đoạn film có chiếu cảnh làm rượu nho, trông rất đơn giản! Họ cho nho vào một chậu thật lớn, người trong gia đình haytrong làng bước vào chậu dùng chân dẫm lên nho để ra nước trước khi cho vào các thùng rượu cất, để lâu năm. Không khí trông rất vui vì tiếng nhạc và tiếng cười vang rần trong lúc “dancing” trên những chùm nho.

Lần đầu tiên tôi và cô em làm thử cách của chị Hai, rửa sơ qua từng chùm nho cho hết bụi, sau đó dùng đồ “mash potatoes” tức là dụng cụ nghiền khoai tây bằng tay, chị em tôi thay phiên nhau nghiền mấy chục ký nho trộn với đường trước khi sang vào những lọ thủy tinh cho lên men . Đến sáu tháng sau thì sang qua những chai rượu và đợi đến Giáng Sinh làm quà cho gia đình và bạn bè . Chúng tôi làm rượu được khoảng năm lần thì chúng tôi dẹp bỏ giàn nho. Bây giờ nghỉ lại cũng thấy tiếc nhưng vẫn còn một bình để đến nay, cũng hơn 20 năm rồi!

Nhớ lại trong thời gian nầy, vườn sau nhà có ba cây đào say quả và ngọt! Gia đình tôi lúc ấy chỉ có bốn người không thể nào ăn hết đào chín mọng trên cây, nên mỗi sáng tôi và cô em hái mang vào sở làm cho các cô bạn đồng nghiệp! Vui nhất là thấy sự ngạc nhiên và nụ cười tươi của họ khi thấy trái đào chín còn trên nhánh lá xanh để trên bàn.




Thời gian trôi qua, ba cây đào thay phiên chết dần! Vườn không cây trái nên ông xã tôi mua ba cây cherries về trồng . Sau vài năm các cây cherries bén rể và ra rất nhiều trái, thường cuối tháng sáu là mùa thu hoạch . Bây giờ chỉ còn lại hai cây sau hai hơn hai mươi lăm năm trong nắng mưa và tuyết lạnh! Tuy trái không to như xưa nhưng vẫn ngot, có những năm trúng mùa chiều nào cơm nước xong là tôi ra vườn bắt thang, leo cây hái những trái chín đến xập tối mới vô nhà. Mỗi mùa trước đây chúng tôi hái được cũng gần 40 kg. Sau hai lần bước qua mùa cherries thì bắp thịt nơi bờ vai của tôi bị rách khá nặng, tôi phải đi bác sĩ điều trị khá lâu mới khỏi.



Vì ăn không ăn hết cherries nên ngày nào tôi cũng hái đầy bao những trái vừa hơi chín mang vào sở và chén muối ớt để mời bạn chung phòng cùng ăn. Cô bạn người Miến Điện rất thích món cherries chấm muối ớt, có một lần trong bửa ăn cơm trưa cô hỏi tôi cho cô xin “Recipe muối ớt”! Sư ngây ngô dễ thương của cô làm các người bạn Philippine cười rần! Hai năm nay tôi học được cách làm mức cherries và sấy khô, thành phẩm cũng ngon vì ngoài đường cát thì tôi không bỏ hóa chất nào cả!

Tháng tư năm nầy, cây cherry sau vườn bắt đầu nức nụ, bước vào tháng năm thì bông trắng nở đầy cành, thật đẹp! Sau vài tuần cánh hoa rụng đầy sân cỏ, treo lủng lẳng trên cây những trái cherries xanh non như trái trứng cá bên Việt Nam mình! Có lẽ năm nầy sẽ bị thất mùa vì từ tháng tư đến nay mưa nhiều, rất nhiều trái bị úng và rụng! Nhìn cây xanh lá thưa trái hơn các năm trước làm tôi nhớ đến mùa thu hoạch các năm cũ .




Bây giờ ngồi xem lại các tấm hình tôi chụp trong mùa cherries năm trước trong lòng có chút vui vui! Tôi nhớ lại chuyến về quê thăm gia đình năm 2015, nhà thơ Phong Tâm làm hai lồng trứng cá gởi tặng cô em Khúc Giang và tôi, mỗi người một cái. Yên Dạ Thảo và Khúc Giang cám ơn chân tình của nhà thơ Phong Tâm, một món quà từ quê hương với tất cả tâm tư của một người anh!

Hôm nay thứ bảy, trong vườn đầy nắng sau nhiều tuần mưa tầm tã và lạnh! Nhìn những giọt nắng long lanh vương cành và trải dài trên thảm cỏ lòng tôi rất vui và có chút ấm cúng sau một mùa đông dàì .

Yên Dạ Thảo
03/06/2017