Thứ Bảy, 4 tháng 1, 2020

Quán Cóc

















tôi ngồi quán cóc vỉa hè
giữa Hà Nội phố vuốt ve mắt tình
lặng nhìn nữ tú nam thanh
tôi mơ Hà Nội có mình có ta

trong tôi một nỗi thiết tha
mọc lên cành nhánh trổ hoa ven đường
phố phường Hà Nội mờ sương
liêu xiêu quán cóc như dường chiêm bao

tiếng người cười nói lao xao
tay trong tay ấm nghe nao nức lòng
tháng chạp Hà Nội tiết đông
ngồi nơi quán cóc mà mong giấc nồng

chiêm bao nào ấm chỗ nằm ?
tôi ngồi hứng gió phù trầm thổi qua
nhấp từng ngụm nhỏ phin pha
để nghe chất đắng đi qua cửa hồn

hình như giọng nói vô ngôn
trong tôi an ủi tâm hồn tôi đây
xót tôi…xót tuổi hao gầy
tôi rời quán cóc giữa ngày hóa đêm

Tuyền Linh