(Từ Quê Mẹ Bên Bờ Cổ Chiên của Phong Tâm)
Ra đi mang tuổi thơ mình
Khung trời kỷ niệm với tình ta xưa
Và lời hứa hẹn đợi chờ
Từ người xứ "Vãng" mịt mờ trời quê
Ra đi mai sẽ trở về
Đường xa? Chẳng ngại! Nếu vì... đồng tâm
Đêm thao thức nhỏ lệ thầm
Quê cha, đất tổ giờ nằm trong thơ
Quẩn quanh Sông Nước Biển Hồ
Vẫn chưa quên được bến bờ Cổ Chiên
Đồng xanh hương gió - Vũng Liêm
Tình, quê siết chặt buồng tim mộng đầu
Ta thầm hỏi với trăng sao
Mai thuyền sẽ ghé bến nào biết không?
Ngàn xa nhớ đất "Vĩnh Long"
Mẹ ba khuất bóng ẩn vòng khói mây
Sông đời rẻ nhánh chia hai
Bỏ hương gió nội, bóng cây, thị thành...
Ra đi nhắn nhủ cùng anh
Giữ tình như chiếc cột đinh đóng nhồi
Xa quê như trẻ rời nôi
Xa vòng tay ấm một đời nhớ mong
Thương đồng lúa trổ đầy bông
Con đường phố hẹpVĩnh Long trước giờ
Tam Bình, Phú Quới, Long Hồ
Sông Tiền mưa nắng, bến bờ Trường An
Chiều nay mây tím buồn giăng
Đèn khuya hiu hắt treo văng ngang cầu
Hỏi người ta sẽ tìm đâu
Trăng quê một bóng mùa nào cũng vui?
Yên Dạ Thảo
06/03/2015
Thứ Tư, 3 tháng 6, 2015
Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2015
Quê & Người
Thuyền & Hoa
Như thuyền ở giữa đôi bờ
Bên bồi bên lỡ mịt mờ khói sương
Như lục bình tím nhạt hương
Dòng đời xô dạt, ai buồn cho hoa!
Yên Dạ Thảo
09/11/2014
****
(Từ bài Thuyền & Hoa của Yên Dạ Thảo)
Quê & Người
Dòng trôi còn lại bến bờ
Nắng chiều vẫn nhớ mây mờ ngậm sương
Người đi tìm bóng cố hương
Nhìn hoa rơi rụng buồn buồn thương hoa!
Phong Tâm
24/04/2015
Thứ Tư, 27 tháng 5, 2015
Kỷ Niệm
Miền Ký Ức
Cành đào chen nụ bâng khuâng
Cỏ xanh trải lối mời xuân bước vào
Ngoài hiên lạnh, gió lao xao
Chờ bình minh rạng, đón chào nắng mai
Bên song chiếc bóng u hoài
Nghe trăng than thở đêm dài... mà thương!
Tháng Tư rơi giọt mưa buồn
Tràn dâng nỗi nhớ quê hương ngày hè
Sân trường, phượng đỏ, sầu ve
Nắng mưa phố hẹp người xe dập dìu
Ngàn hoa áo trắng ngang chiều
Hàng me rợp bóng đơm nhiều cánh hoa
Đường xưa, lối cũ ngày xa
Còn đâu dấu tích của ta với người
Ước mơ tuổi ngọc xanh ngời
Trong miền ký ức một đời vẫn vương!
Yên Dạ Thảo
21/04/2015
****
(Từ bài thơ Miền Ký Ức của Yên Dạ Thảo)
Kỷ Niệm
Mây trời từng cụm bâng khuâng
Nhìn đàn chim hót nàng xuân đang vào
Gió khua cành lá xôn xao
Nắng rung ngọn cỏ đón màu ban mai
Thời gian đưa đẩy nhớ hoài
Quẩn quanh tháng rộng , năm dài luyến thương
Nghe mưa tí tách chạnh buồn
Một thời đánh mất , vấn vương mùa hè
Nghe bên cây phượng tiếng ve
Cổng trường chen lấn dắt xe mỗi chiều
Tà dương nắng ngã nghiêng xiêu
Con đường quen thuộc đứng chờ ai qua
Ôi , sao thương nhớ đậm đà
Ta nghe đâu đó hình như thấy người
Để tìm tuổi mộng chơi vơi
Dù là kỷ niệm chỉ còn tơ vương
Đỗ Hữu Tài
26/05/2015
Thứ Ba, 26 tháng 5, 2015
Mãi Với Phượng Hồng
Ảnh: Ngọc Thu
Phượng tím rực màu nơi xứ xa
Điểm thêm Xuân thắm nét mượt mà
Tình cờ như gặp người quen mới
Quý phái đài trang dáng ngọc ngà!
...
Chợt nhớ thiết tha bóng phượng hồng
Rung rinh trong gió nắng hè nồng.
Hoa rơi, em nhặt, cười ròn rã,
Hỏi trỏng rằng "Ai có thích không?"
...
Trót khắc vào tim một bóng hình
Trước sau gìn giữ chữ chung tình
Tím màu quyến rũ ...nhưng xa lạ
Hồng đỏ phượng yêu ... mãi đẹp xinh!
Anh Tú
16/05/2015
Thứ Hai, 25 tháng 5, 2015
Nỗi Nhớ
Người để lại trong ta nỗi nhớ
Gió thu về lay lắt trên từng xác lá khô
Người quay đi trong vạn niềm khốn khó.
Ta chết hồn nhiên..rồ dại đến không ngờ !!.
.
Và nỗi nhớ chìm sâu trong thầm lặng
Gió đông về se suốt buốt xương da
Nỗi nhớ tràn.. con tim bùng cháy bỏng
Dòng tuyết băng tan chảy khắp giang hà .
Nỗi nhớ vụt biến hình loài quỷ dữ
Thét trong đêm ..cuồng loạn giữa phong ba
Nỗi nhớ bỗng vở toang nghìn phiến lạnh
Nhận chìm ta hấp hối phút ta bà!!..
Nỗi nhớ đã lộng hành như dã thú
….cười trăng về- cào cấu nát thịt da.
Và nỗi nhớ ạt ào cơn lôi vũ
Kéo hồn ta ngoi ngóp chốn hải hà..
Trong hoang tịch vẫn ầm ì nỗi nhớ
Theo sóng về gọi biển khóc bơ vơ
Dẫu người đã quay lưng với bao điều khốn khó
Ta với người còn lại một dòng thơ…
Hương Chiều
(Thi Tập“Trở Giấc”)
Lỡ Một Ngày
Nêú lỡ một ngày mây biếng trôi
Vì em nhốt gió tận phương trời
Làm sao mưa được về thăm đất
Như có bao giờ em nhớ tôi
Nếu lỡ một ngày nước cạn hơi
Còn đâu đáy cốc bóng em cười
Là xuân thu khép đời chưa cạn
Nhưng cạn bên lòng mộng lứa đôi
Nếu lỡ ta về chẳng thấy em
Cũng đừng ép nắng trốn vào đêm
Vì trong lớp áo em thay mới
Có cả tình ta đã rũ mềm ..
Nếu lỡ bên trời lẩn khuất nhau
Thì xin che giấu nỗi niềm đau
Ngày xưa vì chửa lần em khóc
Xin hãy cười thêm dẫu nghẹn ngào ..
Nếu lỡ em về chưa kẻ đưa
Dù thơ còn đọng chút hương thừa
Cũng xin gom mắt môi ngày cũ
Gởi gió theo người khép lối xưa ...
Nhược Thu
12/11/2003
Vì em nhốt gió tận phương trời
Làm sao mưa được về thăm đất
Như có bao giờ em nhớ tôi
Nếu lỡ một ngày nước cạn hơi
Còn đâu đáy cốc bóng em cười
Là xuân thu khép đời chưa cạn
Nhưng cạn bên lòng mộng lứa đôi
Nếu lỡ ta về chẳng thấy em
Cũng đừng ép nắng trốn vào đêm
Vì trong lớp áo em thay mới
Có cả tình ta đã rũ mềm ..
Nếu lỡ bên trời lẩn khuất nhau
Thì xin che giấu nỗi niềm đau
Ngày xưa vì chửa lần em khóc
Xin hãy cười thêm dẫu nghẹn ngào ..
Nếu lỡ em về chưa kẻ đưa
Dù thơ còn đọng chút hương thừa
Cũng xin gom mắt môi ngày cũ
Gởi gió theo người khép lối xưa ...
Nhược Thu
12/11/2003
Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2015
Lạc
Bài thơ xướng:
Bóng Mây
Nâng niu nửa mảnh tình hờ
Mỏi mòn đêm với trang thơ nổi chìm
Con thuyền bến cũ nằm im
Dòng sông dậy sóng đi tìm bãi hoang
Đầu non một ánh trăng vàng
Nửa le lói sáng nửa tàn cuối đêm
Gió ru mây lướt qua thềm
Xạc xào ngọn cỏ thân mềm ngã nghiêng
Nghe chừng đắm khúc thôi miên
Để hồn đi lạc giữa miền mộng du
Tưởng rằng một áng mây thu
Nào đâu cả mảng sương mù buồn tênh
Nắng Hỏa Tinh
***
(Họa từ bài thơ Bóng Mây)
Người Đi
Ta say ánh mắt hững hờ
Bên bầu rượu cạn hồn thơ lịm chìm
Mái chèo rũ bóng lặng im
Thuyền lênh đênh, lãng trôi… tìm chốn hoang
Lững lơ trăng rớt ánh vàng
Cánh sao chợt lóe, rụng tàn giữa đêm
Gió lay chiếc lá bên thềm
Mái đầu điểm bạc sợi mềm cúi nghiêng
Côn trùng rã rít triền miên
Cõi lòng lãng đãng nơi miền lãng du
Buổi người đi, khóc trời thu
Đường chiều mưa đổ mịt mù lạnh tênh
Bửu Tùng
****
(Họa từ bài thơ Bóng Mây)
Lạc
Đêm nay gió hạ ơ hờ ...
Ru mây nồng giấc, ru thơ ngủ chìm
Sông đời khúc gợn, khúc im
Thuyền ai rời bến đi tìm mộng hoang
Hiên khuya leo loét đèn vàng
Trăng quê khuyết mảnh treo tàn canh đêm
Có con đom đóm quanh thềm
Buồn rưng cỏ biếc lá mềm xiêu nghiêng
Đường mơ một bóng cô miên
Hồn thơ thẩn lạc vào miền phù du
Đi tìm lại chút hương thu
Còn vương trong khói sương mù nhe ̣tênh!
Yên Dạ Thảo
19/05/2015
Thứ Tư, 20 tháng 5, 2015
Thứ Ba, 19 tháng 5, 2015
Thương Hoài
Đã quá xa rồi em gái Tê !
Cổng trường ta học bước chân về
Phượng hoa đỏ thắm rơi mình thích
Em ríu chân đi nắng rực hè
Nơi bến ga chiều ta đợi mãi!
Người đâu vội vã tuổi xuân thì
Long lanh khoé mắt đoanh tròng lệ!
Ta hỏi lòng ta đã nhớ chi?
Trống vắng canh dài ai thổn thức
Năm năm biền biệt chẳng thư ghi
Hay tin trường cũ đạn bôm nổ
Em bặt tin thâu luống ngậm ngùi
Quân đội xông pha giờ kết thúc!
Rã hàng buông súng chẳng riêng tôi!
Bao năm lao khổ người thua trận
Đầy cảnh tang thương một kiếp đời!
Rồi người trở lại chốn quê xưa
Chẳng thấy em đâu dưới gốc dừa
Dấu vết ngày xưa mình lỡ hẹn
Thương hoài em gái buổi ban sơ!
Phan Nam
Thứ Hai, 18 tháng 5, 2015
Bên Thềm Bâng Khuâng
Líu lo chim hót trên cành
Vườn xanh, cỏ biếc, long lanh nắng vàng
Giao mùa gió ấm thổi sang
Sáng xuân êm ả, nhẹ nhàng mây bay...
Tháng Năm gợi nhớ chuỗi ngày
Đầu xuân viễn xứ buồn lay vào lòng
Đi trên phố lạ người đông
Hồn nghe trống vắng, mênh mông đường chiều!
Ai đan mây tím cô liêu
Rót sương lên lá cho đìu hiu đêm
Ai mang thương nhớ êm đềm
Gởi hương gió nhặt sang thềm bâng khuâng!
Yên Dạ Thảo
16/05/2015
Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2015
Giữ Chút Mê Đời
Sắp xong một giấc mộng rồi
Thì thôi giữ chút mê đời cho nhau
Hương tình theo mãi ngàn sau
Theo trong ngàn giấc chiêm bao lạ thường ..
Mơ về hát giữa phố sương
Tiếng ca chạm phải đoạn trường người ơi !
Tìm đâu ra chỗ để ngồi
Đất chông chênh quá..biển đời bể dâu..
Trời âm u biết tìm đâu ??..
Thì thôi đành gửi vài câu ơ hờ !!
Thơ còn lạc lối hoang sơ
Đã nghe nỗi nhớ tình cờ rất xưa …
Ép vào mộng kết thành mơ
Gửi theo cánh bướm vẩn vơ bên đời ..
Yêu thơ…yêu cả yêu người
Chút tình ngắn ngủi..ngân lời thiên thu..
Hương Chiều
(Thi Tập “Trở Giấc”)
Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2015
Thứ Ba, 12 tháng 5, 2015
Tiếng Buồn Đêm
Thì thầm tiếng gió cùng mây
Tiếng hoa cỏ lá, tiếng ai thở dài
Tiếng xuân trở giấc đêm nay
Tiếng sương rơi nhẹ lên đài mộc lan
Tiếng trăng thổn thức canh tàn
Tiếng lòng xa vắng mênh mang nỗi niềm
Tiếng mưa buồn nhỏ vào tim
Tiếng thơ lay nhẹ, tiếng chìm thời gian ...
Yên Dạ Thảo
10/05/2015
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)