Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2016

Mưa Xuân














(Nhớ về ngày rời quê hương mùa Xuân 1980)

Gió nhè nhẹ lay cành sương đọng
Sợi nắng hồng thưa rót phố đông
Mưa trái mùa như dòng thác lũ
Trút sầu ai … rũ cánh hoa lòng

Bình minh sang giọt chưa vơi cạn
Ngã bóng chiều mờ mịt tuyết rơi
Tan tác buồn nhớ ngày tháng cũ
Của ta xưa có mẹ bên đời…

Một sớm xuân lặng yên xóm nhỏ
Mẹ âm thầm tiễn bước con đi
Bánh xe lăn khuất màn sương mỏng
Ghi khắc lòng giây phút biệt ly

Nhớ đến xuân tha hương thứ nhất
Bến Songkhla biển hát buồn tênh
Đón Giao Thừa sóng xô bờ vắng
Gió hắt hiu đêm trắng gọi tên…

Đường quê nhỏ nắng xuân đầy lối
Bóng mẹ già sớm tối hẩm hiu
Se thắt lòng con nơi viễn xứ
Bên song chiều nhỏ giọt cô liêu…

Yên Dạ Thảo
19/01/2016



Thứ Năm, 21 tháng 1, 2016

Ta Chờ Xuân Như Đợi Tình Nhân














Cánh cò vạch một đường bay trắng
Từ cuối trời xa ngược hướng về.
Vốc một bụm chiều rơi xuống thấp
Nghe mùi gió mới đậu cành lê.

Chuồn chuồn lả thả lưng chừng nắng
Đảo mắt tìm hương gié lúa ma.
Lạc dấu thơ ngây từ rất sớm
Vừa trao xuân trẻ, nhận xuân già!

Bóng cỏ rêu mềm, trêu bóng nước
Lênh loang sóng dợn - ngó quên nhìn
Nửa vành cung đỏ khoan chìm đã
Chờ sợi vàng, thêu muộn thảm xanh.

Từ buổi đương thì căng dáng ngọc
Ngày xa - ngày vắng - mấy ngày gần?
Hiu hiu gió nếp, mùi cơm gạo
Ta chờ xuân...như đợi tình nhân!

Rớt nửa bờ mây hương tóc xoã
Tiếng vạc, ôi trời! Đâu đã khuya?
Tôi mộng ngàn năm...xuân cũng tới
Nhìn em, chỉ khác màu đôi hia.

Xuân đến gần đây, xuân của mình!
Kề vai tìm lại tuổi thơ trinh.
Đừng đi, kẻo mất ngàn năm nữa
Rồi lại nhìn theo cuộn sóng tình!

Phong Tâm
29/11/2015



Thứ Bảy, 16 tháng 1, 2016

Rằng Em Có Biết Mùa Xuân - Em Vẫn Chờ Xuân














Rằng em có biết mùa Xuân
Hoa mai rực rỡ, cánh vàng nhụy cam
Cỏ cây xanh biếc, trăm hoa thắm
Ong bướm vui đùa tắm nắng Xuân

Em ơi có biết Xuân chăng?
Bao lần em đón mùa sang trong đời?
Và có biết bên ngoài thế giới
Cảnh từng bừng lễ hội tân niên

Rưng rưng vì một nổi niềm
Tội em bé nhỏ, tật nguyền mồ côi
Là dị nhân, chào đời mẹ bỏ
Phải nương nhờ người có từ tâm

Sống trong thế giới âm thầm
Tịnh yên, hẻo lánh, trung tâm  cách đời
Nằm bất động, muốn cười, muốn nói
Tiếng rên “ư” em hỏi điều chi?

Xuân về, Tết đến là gì?
Khi nào đến tuổi xuân thì của em?

Khúc Giang
Tháng Giêng 2014

****

(Hoạ từ Rằng Em Có Biết Mùa Xuân - Thơ Khúc Giang) 

Em Vẫn Chờ Xuân

Em rằng đang vẫn chờ xuân
Hoa đời  héo hắt trên từng khổ cam
Chị về chia sớt  tình sâu thắm
Em biết đời em đủ nghĩa Xuân..

Xuân em ..nào nghĩ  suy chăng
Bốn mùa phó mặc đông sang Xuân đời
Em mù mịt khoảng trời thế giới
Bát cơm đầy là phúc muôn niên

Quặn lòng Chị .. mỗi một niềm
Tai trời ách nước ..đói nghèo cút côi
Là nạn kiếp thế gian  từ bỏ
Chỉ còn thôi chút nghĩa chữ tâm !!..

Em trong căn phận âm thầm
Bịệt xa một cõi lánh xa với đời
Em đã chết tiếng cười giọng nói
Ai bày chi ?? Sống để làm chi??..

Xuân xưa Tết mới nghĩa gì ??!!..
Em chờ Chị đến thầm thì với em …

Hương Chiều
Xuân 2016


Sinh Nhật Bạn Thơ


 Yên Dạ Thảo & Khúc Giang cám ơn Kim Oanh tặng  tấm thơ tranh mừng ngày sinh nhật!


Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2016

Tiếng Lòng











Nằm nghe từng đợt gió lùa
Tưởng chừng tim vỡ nửa mùa Xuân sang!
Tâm tư tràn ngập mơ màng
Vẳng nghe thiên nhạc trăng vàng trên nương.

Hỏi ai mấy nẻo dặm trường,
Sông xanh còn đó đau thương quê nhà
Người thân xa thấu ngoài ta,
Giật mình tai nạn đâu qua những  ngày!

Hỡi ai còn biết nơi này
Lên cao vấp ngã xuống ngay vực thềm
Sông Thanh rửa hết căn trầm?
Thiên thu để vọng tiếng cầm nhặc khuây!

Bẽ bàng con tạo xe dây
Còn nhau xa cách đường về biết đâu?
Riêng ta còn lại mái lầu
Trăng quê mờ tỏ nhịp cầu tử sinh!

Phan Nam
(Miền Đông Bắc, Dec. 25.2015)



Thứ Bảy, 2 tháng 1, 2016

Thềm Đông
















Sưởi Vần Thơ Lạnh

Thềm khuya yên ắng tư bề
Bỗng dưng gió lộng thổi về phố đông
Nửa hụt hẫng, nửa chờ mong
Gở tờ lịch cuối, tính xong sổ đời

Bể sầu, bể khổ mù khơi
Cõi trần lạc bước, chơi vơi cõi buồn
Bóng trăng lẩn khuất màn sương
Hồn se se lạnh, tiếng buông thở dài…

Thời gian như cánh vạc bay
Đường mây vô tận, tháng ngày đi hoang
Gió ơi chở mộng đêm ngàn
Chở mơ ngập lối, vườn tràn sắc xuân

Đường đời mỗi bước trầm luân
Ngàn thu lá phủ dấu chân ngập ngừng
Bao mùa tuyết đổ chẳng ngưng
Tình ơi, sưởi ấm mỗi từng cánh thơ…!!

Yên Dạ Thảo
26/12/2015

*****

(Phỏng theo bài thơ Sưởi Vần Thơ Lanh của Yên Dạ Thảo)

Thềm Đông

Buồn trông băng giá ngút ngàn
Trăng mờ, khói quyện, hương tàn thềm đông
Cành trơ nhớ, cội se lòng
Trái tim bóng lá nằm trong phận người.

Là sông lạch, bãi trầm khơi
Lung, ghềnh, thác, động đầy vơi ngọn nguồn
Nắng phơi lạnh, chập chùng sương
Nợ duyên thì ngắn, tình vương cứ dài.

Buồn trông theo cánh nhạn bay
Buông lơi một tiếng thở gầy treo nghiêng
Dấu chân lún gởi ven triền
Thời gian là bụi tro tìm lửa xuân.

Về đâu cuối nẻo gian truân
Cuộn tơ rối thả, rưng rưng khóc cười
Tàn đông trắng phủ dốc đồi
Một cành hoa thẹn, một chồi trêu duyên.

Phong Tâm
31/12/2015




Thơ Lạnh Chiều Đông













Bài Xướng:

Sưởi Vần Thơ Lạnh

Thềm khuya yên ắng tư bề
Bỗng dưng gió lộng thổi về phố đông
Nửa hụt hẫng, nửa chờ mong
Gở tờ lịch cuối, tính xong sổ đời

Bể sầu, bể khổ mù khơi
Cõi trần lạc bước, chơi vơi cõi buồn
Bóng trăng lẩn khuất màn sương
Hồn se se lạnh, tiếng buông thở dài…

Thời gian như cánh vạc bay
Đường mây vô tận, tháng ngày đi hoang
Gió ơi chở mộng đêm ngàn
Chở mơ ngập lối, vườn tràn sắc xuân

Đường đời mỗi bước trầm luân
Ngàn thu lá phủ dấu chân ngập ngừng
Bao mùa tuyết đổ chẳng ngưng
Tình ơi, sưởi ấm mỗi từng cánh thơ…!!

Yên Dạ Thảo
26/12/2015

*****

Bài Họa:

Thơ Lạnh Chiều Đông

Chiều hôm thềm lạnh mọi bề,
Rũ nhau dạo ph đi về chợ đông.
Ngập ngừng hụt hẫng hết mong,
Vài tờ lịch chót chưa xong nợ đời.

Từ ngày tách bến xa khơi,
Tha hương lỡ bước nhớ nơi tủi buồn.
Đông tàn lạnh lẽo mù sương,
Nỗi lòng quạnh quẽ nhớ thương đêm dài.

Tơ buông vó ngựa mưa bay,
Thương ai vương vấn tháng ngày chiều hoang.
Bờ dâu xanh ngắt gió ngàn,
Vườn hoa ong bướm ngập tràn bóng xuân.

Nhớ người quân tử nhân luân,
Đường đời mẫu mực bước chân chậm ngừng.
Xứ người đông tuyết trắng ngưng,
Bút hoa tay ngọc đã từng đề thơ...

Mai Xuân Thanh
29 /12/2015



Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2016

Đón Xuân Đất Khách














Năm nay Canada bắt đầu vào đông ngày 22 tháng 12.  
Giao Thừa thiếu ánh trăng tỏa sáng trong đêm Giáng Sinh vừa qua.
Buồn, lạnh ...!!! 


Gió lạnh lùng thổi tan sợi nắng
Đường phố chiều tuyết trắng đầy vơi
Bên song nhìn áng mây trời
Miên man nỗi nhớ xuân nơi quê nhà

Chim sải cánh bay xa nghìn dặm
Tìm đến miền nắng ấm ẩn cư
Ta ngồi ôm mối sầu tư
Lật trang kỷ niệm tìm dư hương thừa

Đông vào ngõ ta chưa kịp đón
Đêm chửa tàn, xuân rón rén sang
Vườn khuya vi vút gió ngàn
Trăng vừa chớm nở ...  mơ màng trong sương

Thêm một xuân tha hương đất khách
Đón giao thừa tí tách pháo bông
Sưởi làm sao đủ ấm lòng
Tàn canh vắng lặng, mênh mông quạnh buồn

Yên Dạ Thảo
31/12/2015



Thứ Hai, 28 tháng 12, 2015

Sưởi Vần Thơ Lạnh














Thềm khuya yên ắng tư bề
Bỗng dưng gió lộng thổi về phố đông
Nửa hụt hẫng, nửa chờ mong
Gở tờ lịch cuối, tính xong sổ đời

Bể sầu, bể khổ mù khơi
Cõi trần lạc bước, chơi vơi cõi buồn
Bóng trăng lẩn khuất màn sương
Hồn se se lạnh, tiếng buông thở dài…

Thời gian như cánh vạc bay
Đường mây vô tận, tháng ngày đi hoang
Gió ơi chở mộng đêm ngàn
Chở mơ ngập lối, vườn tràn sắc xuân

Đường đời mỗi bước trầm luân
Ngàn thu lá phủ dấu chân ngập ngừng
Bao mùa tuyết đổ chẳng ngưng
Tình ơi, sưởi ấm mỗi từng cánh thơ…!!

Yên Dạ Thảo
26/12/2015




Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2015

Sinh Nhật Bạn Thơ














*Viết tặng Yên Dạ Thảo & Khúc Giang

Sinh nhật sau ngày lễ Giáng Sinh
Đêm trăng toả sáng ngập vườn tình
Nguồn thơ thả xuống dòng thơ bạn
Sóng nhạc đùa lên khúc nhạc mình
Mỗi tiếng lòng dâng sương lấp lánh
Đôi vần bút đọng gió rung rinh
Cỏ hoa ngát thắm hương nồng đượm
Sớm lắng thuỳ dương tối đợi quỳnh.

Phong Tâm
(26.12.2015 - 16.11. Năm Ất Mùi)

****

YDT & Khúc Giang chân thành cám ơn bài thơ chúc sinh nhật của thi sĩ Phong Tâm. Kính gởi tặng nhà thơ tấm ảnh trăng sáng do YDT chụp được trong đêm Giáng Sinh .




Thứ Năm, 24 tháng 12, 2015

Chúc Mừng Giáng Sinh 2015


Kính Chúc 
Quý Thi Hữu & Gia Đình 
Một Giáng Sinh An Bình 
Năm Mới An Khang & Hạnh Phúc.

Yên Dạ Thảo
Giáng Sinh 2015 



Nguyện Đêm Giáng Sinh














Sẽ không còn mấy tiếng nữa tới giờ đón “Chúa Hài Đồng” theo đức tin của người Công giáo. Đọc qua bài thơ Hoài Niệm Giáng Sinh của Yên Dạ Thảo. PT có mấy dòng tâm tư trong khoảnh khắc cảm nghĩ của riêng mình, coi như góp thêm tiếng lòng trong mùa Giáng Sinh năm nay.


Tôi chẳng vui gì đón Giáng Sinh
Dầu trong khoảnh khắc được yên bình
Khi lòng chất ngất sầu đong mãi
Lấy mất đi rồi cả đức tin

Lạy Chúa tôi – Xin lời nguyện cầu
Ban lành ơn phước, diệt mầm đau
Cho người dưới thế nhìn lên thấy
Bác ái, nhân từ hiện đỉnh cao

Tôi dọn mình nghe lời phán người
Từ nơi xa thẳm một lần thôi
Nếu không tôi sẽ thành du mục
Đi khắp trần gian ngửa mặt cười

Để biết tự thân diệt khổ mình
Không ai cứu rỗi được niềm tin
Khi đời muôn kiếp vô vàn tội
Tôi sẽ bình tâm tự cứu mình.

Phong Tâm
24/12/2015