Thứ Năm, 18 tháng 5, 2017

Trống Vắng














Tháng ba trăng lịch rụng ngày
Nghe chiều chạm gió trôi dài trên sông
Tiếng rơi lặng, bóng mây chùng
Để sông ngửa mặt đi cùng bãi nghiêng
Bỏ bờ bến lại cho thuyền
Sao không trách cứ muộn phiền gì tôi?
Mình đi thoáng một năm rồi
Bây giờ đụng chén khua nồi lại thương!
Trống trơn bên gối còn hương
Hình như sợi tóc cũng vương dỗi hờn?
Một mình chợt thấy cô đơn
Đêm phù phiếm mộng, mưa dờn dợn mưa
Vói tay xô cửa gió lùa
Trăng nhờn nhợt, lá khuya cừa cựa nhau
Tiếng yêu mới nói được sao?
Là khi mình vắng đi đâu không về!
Sông đời có một bến quê
Còn tôi đối diện ba bề với tôi.

Phong Tâm
22.4.2017 - 26.3.Đinh Dậu
(Qua một năm mất hiền nội)


Chủ Nhật, 7 tháng 5, 2017

Gọi Nắng


Mưa 

Dường như cánh gió quên mùa
Đưa xuân về muộn, rót mưa đêm ngày
Phố chiều thưa khách vãng lai
Song thưa một bóng u hoài đợi xuân

*****

Gió

Gió ơi, nhớ chở nắng về
Mưa ngơi rót giọt lê thê xuống đời
Mây ngừng tan hợp buồn trôi
Hoa thôi xếp cánh ngủ vùi trong xuân

*****

Nắng

Nắng ơi, rơi sợi tơ ngần
Vương cành xuân mỏng quanh sân vườn nhà
Yến oanh đua hót gần xa
Anh đào thắm đượm cho ta ấm lòng!

*****

Xuân

Xuân ơi, nếu đến nơi rồi
Hãy mau khởi sắc, hương đời thêm tươi
Muôn hoa xinh nhoẻn nụ cười
Gió chiều êm ả ru hời ngàn mây

Yên Dạ Thảo
Canada -  Mùa Xuân 2017


Thứ Tư, 3 tháng 5, 2017

Lá Rơi Buồn Trong Đêm













Tiếng thở dài trong đêm
Tiếng gió ru bên thềm
Tiếng thời gian chìm lắng
Tiếng buồn rơi trong tim

Tiếng xuân nhè nhẹ rơi
Trôi qua dòng sông đời
Tiếng lòng ai thổn thức
Mưa cuối mùa chưa ngơi

Tiếng sóng hờn canh thâu
Vỗ lên phiến đá sầu
Tím hoa lòng vẫn tím
Xuôi sông nước về đâu?

Tiếng tự tình trong đêm
Tiếng hạ đi êm đềm
Tiếng thu về lặng lẽ
Lá rơi buồn  trong đêm …  

Yên Dạ Thảo


Chủ Nhật, 30 tháng 4, 2017

Buồn Mênh Mang










Anh có nỗi buồn của tháng Tư
Buồn em cất giữ miền tâm tư
Từ hè giã biệt thời yêu dấu
Mỗi bước chân buồn cõi thực hư

Anh có nỗi buồn vương tháng năm…
Buồn em ấp ủ mấy mùa trăng
Riêng chung một nỗi niềm xa xứ
Thơ cũng rã rời anh biết chăng?

Anh có nỗi buồn mỗi mùa sang
Buồn em gửi tiếng nhạc cung đàn
Mưa xuân thấm ước hồn cô lữ
Đêm trắng canh dài buồn mênh mang…

Yên Dạ Thảo


Thứ Bảy, 29 tháng 4, 2017

Nếu Mai Em Về


Thơ: Hồng Thúy
Nhạc: Trần Thiên Anh
Hòa âm: Đặng Vương Quân
Ca sĩ: Tâm Thư



Thương Về Trường Xưa!









Thương quá thương! Em bước qua đường,
Trường ta học mãi vương vấn thường
Mắt nai ngơ ngẩn chiều Hạ đến…
Gió sang mùa tốc bay tà áo!
Đường cái quan thăm thẳm xa vời
Mây chiều tản mạn trên thảo nguyên
Tình ta như suối mát mùa xuân
Cô chở hoa về trong sớm  mai?
Nhớ người con gái Bến Tre xưa
Cô học Văn Khoa cách biệt nhà
Tháng Hạ đi về thăm bảo mẫu
Xứ dừa ngọt nước mặn màu da!
Khói lửa tưng bừng khắp quê hương
Ly biệt tin rồi nàng ở đâu ?
Cho ta nhắn nhủ, nỗi ưu sầu!
Tóc đen điểm trắng cùng nhung nhớ!
Vùng đất phù sa màu mỡ lắm.
Trái cây nhuộm thắm tình dân tộc!
Cô gái năm xưa tặng trái dừa,
Biết còn hay mất nhớ canh thâu!
Bốn mươi hai chẳng lắm qua phà
Phà chạy lâu rồi ta đứng ngóng
Ai về Hương Mỹ cho hỏi thăm
Cô gái năm xưa chừ tóc bạc!
Thời kỳ binh lửa em nơi đâu?
Nhắn nhủ đôi lời nhưng thắm đậm
Tình cũ duyên say đã thấm  mầu !
Tôi nhớ nhung em chừng quá đỗi!!!

Phan Nam 




Thứ Hai, 10 tháng 4, 2017

Mưa Xuân















Thu về thay lá mùa sang
Đông đi  xuân đến hoa vàng khoe hương
Nắng vương dáng hạ môi hường
Gió lay cành lá, ngàn phương én về

Thuyền trôi lạc bến đam mê
Nửa hồn say, tỉnh, nhiêu khê trĩu lòng
Tinh như chiếc lá bên sông
Rơi trên bến mộng… xuôi dòng bể dâu

Chìm sương treo mảnh trăng sầu
Bỗng dưng lệ đắng rót vào mắt sâu
Tình ơi, luôn nhớ về nhau
Lá duyên sẽ mãi đẹp màu vàng thu

Tay ôm gối mộng phù du  
Đường mơ thênh rộng mịt mờ khói sương
Mưa xuân đi đến vô thường
Đêm nay gió thức lay buồn rơi rơi...

Yên Dạ Thảo




Thứ Sáu, 7 tháng 4, 2017

Con Gái

















(Cảm tác từ  "Ngọn Cỏ" của  Thi sĩ Phong Tâm)

Có một người con gái
Đứng bên dòng sông mơ
Trong đêm trăng ngời sáng
Mơ chuyện tình nên thơ…

Có một người con gái
Bước vào ngõ tình yêu
Trong một chiều xuân muộn
Rơi giọt nắng cô liêu

Có một người con gái
Duyên thầm lén trao ai
Hạ sang tình vương vấn
Hoa yêu hương ngát đầy

Có một người con gái
Đi tìm kỷ niệm xưa
Lạc vườn thu vàng lá
Ngơ ngẩn trong chiều mưa

Có một người con gái
Đông v lòng rưng rưng
Dạo buồn trên lối cũ
Man mác nhớ người dưng!

Yên Dạ Thảo
07/04/2017




Thứ Năm, 30 tháng 3, 2017

Trăng Lạc



Thơ: Yên Dạ Thảo
Nhạc: Đỗ Hải
Tiếng hát: Thúy An




Trăng Lạc

Người còn nhớ ánh trăng mùa cũ
Ta sẻ chia ấp ủ mộng lòng
Buồn vui kỷ niệm mênh mông
Giữ trong miền nhớ theo dòng thời gian

Bờ bến xưa miên man sóng vỗ
Gió hương chiều lay đổ cành xuân
Hạ mơ phượng đỏ bâng khuâng
Thu vàng nhuộm lá tím vần chờ mong 

Người tặng tôi nụ hồng thắm mộng 
Tôi trao người ước vọng tình xanh 
Dù là mỏng mỏng manh manh
Như trăng mờ bóng trong mành sương khuya

Một bầu trời ai chia đôi ngả
Bên sáng xuân bên hạ thắp đèn
Một ngồi buồn nhớ không tên
Một tìm trăng lạc đã quên lối về...

Yên Dạ Thảo
28/05/2015


Thứ Hai, 27 tháng 3, 2017

Sông Chảy Qua Đêm














Anh đốt thơ anh lấy tro nhúng khói
Em ơi, đừng đọc phí thời gian!
Sẽ bắt gặp trăm năm những lời nói dối
Bên bếp un - trên võng - dưới trăng.

Những con chữ viết bên vườn yêu rỗng
Ươm các loài hoa, ủ các mùi hương
Tình ký ức, ý trong đầu tưởng tượng...
Thực tại chỉ là hoang ảo, hư sương.

Anh tắm gió thơ, ngủ chung với bóng
Dệt nên hình từ chỉ nhện hóa tơ nhung.
Em ngả xuống đời anh, tựa bờ vai mỏng...
Bóng nghiêng chiều, cứ ngỡ buổi hồn nhiên!

Hôm nay em về, anh nhóm tàn thơ nhúng khói
Vẽ một vòng đời thực, nhốt vu vơ...
Anh trả nợ tình bằng cánh tay lót gối
Hoàng hôn xanh, đêm trắng, sóng ru bờ...

Phong Tâm
(03.03.2017)