Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2015

Lời Cuối Thương Gởi Đến Người Bạn Thơ



Anh Tài ơi,

YDT trở về Canada ngày thứ ba 22 tháng 9, ngày hôm sau thì đi làm rồi! Vô cùng mệt mỏi vì trái múi giờ nên không ngủ đủ giấc, định là sáng thứ bảy sẽ email cho anh để báo tin YDT về bình an và khoe anh dĩa bánh xèo "to bằng cái mâm"  mà anh nhờ YDT về VN ăn dùm! Vâng, YDT đã ăn dùm cho anh 1/2 cái và có chụp hình đĩa bánh xèo Long Hồ - Vĩnh long nhưng chưa kịp gởi hình cho anh xem thì anh đã vội vã ra đi...

Trước khi YDT về VN, anh có gởi cho Kim Oanh, chị Kim Phượng và YDT đọc bài thơ mới ra lò "Vấn Vương", YDT viết trả lời cho anh "Bài thơ hay quá! YDT sẽ mang theo lên máy bay ngồi họa lại! ". Anh nói là "Tài sẽ chờ...!" nhưng anh Tài ơi bài thơ họa đến nay vẫn chưa hoàn tất vì bài xướng của anh dài quá ... chừng chừng!!!".  Khi  YDT làm xong sẽ post vào blog của anh và của YDT để khi nào nhớ đến cô hàng xóm nầy thì anh ghé vào đọc nhé! 

Ngày 18 tháng 9, YDT còn đang ở VN có nhận được email của anh,  anh viết " Xin moi ca nha doc bai tho cuoi tuan". Không ngờ đây là bài thơ và email cuối cùng của anh!

 Chúa ơi ... Làm sao ?!

Làm sao bỏ được gánh sầu
Đôi vai nhẹ nhõm đứng hầu bên Cha
Làm sao biết sống vị tha
Đôi chân thanh thản đi qua dòng đời
Làm sao tìm tới Chúa Trời
Khi còn tham vọng gọi mời bước lên
Làm sao lãnh nhận ơn trên
Khi còn mê đắm đặt tên đồng tiền

Làm sao thoát lụy ưu phiền
Như chim tung cánh khắp miền lãng du
Làm sao gần gũi Giê Su
Như rừng thay lá gió thu nhẹ nhàng
Làm sao khỏi thấy ngỡ ngàng
Mỗi khi cầu nguyện lần tràng hạt xin
Làm sao giữ vững đức tin
Mỗi khi sa ngã tâm linh chất chồng 

Làm sao rước Chúa Hài Đồng
Mùa đông rét buốt nhưng lòng ấm êm
Làm sao vượt khỏi nhá nhem
Mùa xuân gió mát nắng đem hoa về
Làm sao cuộc sống tràn trề
Mùa hè phượng đỏ hẹn thề ước ao
Chúa ơi , con biết làm sao
Vác cây Thánh Giá không nao núng lòng

Đỗ Hữu Tài
17/09/ 2015 


Từ đây mỗi giờ ăn cơm trưa YDT sẽ không nhận được email của anh để khoe bửa nay anh được nhà bếp cho ăn món gì và cũng không được email của anh để khoe thơ được phổ nhạc hay diễn ngâm để cho YDT "ganh tị" nữa rồi! 

Dường như mỗi một người bạn anh quen đều được anh làm một bài thơ gởi tặng, anh có biết sự ra đi của anh là nỗi buồn lớn cho các bạn hữu khắp nơi và Yên Dạ Thảo không?

Suối nguồn thơ của anh từ hôm nay ngừng chảy nhưng tình thân của anh và YDT sẽ không bao giờ nhạt phai theo thời gian, thơ của Đỗ Hữu Tài sẽ mãi xanh tươi trong vườn thơ theo ngày tháng...

YDT sẽ luôn nhớ đến anh và cầu nguyện cho anh tìm được sự an bình trong đất Chúa.

Yên Dạ Thảo
25/09/2015