Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2020

Đà Lạt Thương


















Thương biết mấy những đồi cao lũng thấp
Ngàn thông reo trầm bổng khúc ca tình
Dải mây hồng còn nặng nợ nhân sinh
Dòng suối biếc buồn đời thầm lặng chảy

Thương biết mấy nụ hoa hồng vừa nở
Vẫn bình tâm dưới sương đục đất đen
Tỏa hương thầm dần qua tháng qua năm
Như chấp nhận một số phần nghiệt ngã

Thương biết mấy dốc dã quỳ óng ã
Đêm chôn chân, ngày hướng mặt lên trời
Muốn vói lời bày tỏ đến muôn nơi
Và thách thức với vòm trời hạn hán

Thương biết mấy, ôi phố phường Đà Lạt
Mái ngói khô rêu phủ bụi sương giăng
Những con đường hoa nở giấu niềm riêng
Thầm xa xót đời trí cùn hữu hạn

Sẽ còn đó những bình minh hé rạng
Rọi soi đường bước khập khiễng nhân sinh
Trời đất không để đồ thán sinh linh
Khi thiên địa vạn vật đồng nhất thể

Hãy cứ vui khi ánh dương còn hé
Như cây thông sừng sững đứng giữa trời
Ta là thông ? Thông là ta ? cũng chỉ thế thôi
Mạch nguồn sống vẫn chung dòng vũ trụ

Nên gói gọn bao điều lòng ấp ủ
Niêm bọc ngoài bằng ý chí sinh tồn
Đường trần nào mà chẳng có gai chông
Thương Đà Lạt, ngàn năm hoa vẫn nở

Tuyền Linh
    1977

Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2020

Gió Cuốn Tình Về Đâu





















Xuân về hoa khoe sắc
Vườn xanh nắng lụa vàng
Phượng thay màu áo mới
Trước ngõ đợi mùa sang

Nắng mai từng hạt vỡ
Hoa nở tím màu buồn
Gió nhẹ lay cành hạ
Đan lòng sợi tơ vương

Ai giăng mây chiều tím
Đưa thời gian qua mau
Nhuộm thêm màu hoa nắng
Rót mưa lòng đêm thâu

Anh hẹn em Thu đến
Em chờ ... chờ Đông qua
Anh hẹn mùa Xuân Hạ 
Em chờ ... chờ nhạn xa!

Vườn anh thay màu lá
Vườn em hoa tím sầu
Hương tình bay theo gió
Gió cuốn tình về đâu?

Yên Dạ Thảo



Thứ Hai, 6 tháng 7, 2020

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2020

Quê Hương Mùa Nước Nổi

















Nhớ lại quê tôi mùa nước nổi
Sông Tiền tím bãi lục bình trôi
Xuồng ghe xuôi ngược ngày mưa nắng
Con nước vượt  bờ tràn khắp nơi

Ngư dân sống dọc bờ sông Cửu
Những tháng được mùa đón cá linh
Nửa bán, nửa mang về ủ mắm
Còn dư chế biến món quê mình

Nhớ  chuyện buồn vui mùa nước nổi
Ruộng vườn lênh láng nước phù sa
Vô tư trẻ nhỏ vui hò hẹn
Bắt cá, cua  đồng ... với mẹ cha

Nhớ lại ngày xa mùa nước nổi
Thương người quê nhỏ sống lầm than
Nhà xiêu, mái dột ngày mưa lũ
Sông nước tràn dâng ngập xóm làng

Nhớ lại quê hương mùa nước nổi
Hàng cây điên điển trổ đầy hoa
Sen hồng, súng tím.... ngầm ươm nụ
Đồng gió lao xao đợi đổi mùa!


Yên Dạ Thảo


Thứ Ba, 30 tháng 6, 2020

Nắng Tháng Sáu



Tháng Sáu em về qua chốn cũ
Có buồn nghe nắng chết trên cây ?
Nắng nghiêng trên dáng ai ngày đó
Giờ cũng vàng hoe giống mộng này

Nắng vẩy tay chào em trở lại
Gót mềm gỏ bước tiếng lao xao
Ngày xưa cũng lối này hun hút
Sỏi đá bên đường khắn khít nhau

Nắng rót trong chiều bao nỗi nhớ
Chảy vào vương quốc buổi thần tiên
Hàng cây khua lá nghiêng vì gió
Em cũng thẹn thùng che bóng nghiêng

Tháng Sáu lần này sao chẳng ấm ?
Mắt buồn em cứa rách tương tư
Hồn ta như cỏ non vừa nhú
Em ngắt từ sau buổi tạ từ

Ta cởi tình xưa phơi nắng hạ
Hững hờ em bước giẫm tan hoang
Có con ve nhỏ nằm trên lá
Kinh hải kêu lên tiếng khẽ khàng

Ta tháo nỗi buồn phơi lối cũ
Một thời chung lối bước song song
Nào mây nào gió đầy hương nắng
Khi vắng nhau rồi cũng trống không

Nhược Thu
14.06.2012



Thứ Hai, 29 tháng 6, 2020

Bánh Khọt Của Mợ Hai




(Lưu bài viết từ FB)

Nhớ lại ngày xa, rất xa …  trong gần cuối Xóm Đập (nơi Bến Sông Tiền cũ) có gia đình cậu mợ Hai, người trong xóm không ai biết tên thật của cậu, vì cậu làm nghề thợ mộc nên mọi người gọi hai vị là “Ông bà Hai Thợ Mộc”.  Cậu mợ là bạn thân của ba má nên hai chị em tôi thường xuống nhà cậu mợ chơi vì mê cây mận ở sàn nước của mợ Hai!

Tôi không nhớ chính xác năm nào, chỉ nhớ là khi tôi còn học ở trường tiểu học, mỗi ngày mợ bày quày đồ ăn bán trước sân nhà của dì Tám Quán (bên cạnh nhà tôi). Buổi sáng mợ bán món “Kiểm chay”, buổi trưa thì bán “Bánh khọt”. Món bánh khọt của mợ đặc biệt,  vì ngoài nước cốt dừa thì mợ cho thêm xác dừa khô được bào rồi bằm hơi nhuyển! Bánh khọt mợ làm thật thơm ngon và béo, bên cạnh là dĩa rau xanh và chén nước mắm ớt cay nồng. Từ khi mợ qua đời không ai trong xóm bán món nầy! Má tôi thì hay làm bánh xèo không bao giờ làm bánh khọt.

Mãi đến ngày tiệc Sinh Nhật của chị tôi vào mùa hè năm ngoái (2019), con gái Út của chị làm món bánh khọt đãi cả nhà! Ai cũng hưởng ứng nhiệt liệt, tuy bánh không có xác dừa khô nhưng cũng rất ngon! Các chị em chúng tôi ngồi ăn mà nhớ đến bánh khọt của mợ Hai. Gần đây tôi xem qua cách làm bánh khọt trên nhiều Youtube, có người cho tép và thịt heo xay xào chín, có người thì cho tép với đậu xanh nhưng không ai làm giống bánh của mợ Hai!

Cách đây hơn mười năm, tôi mua được khuôn bánh khọt từ siêu thị người Hoa nhưng chưa bao giờ có dịp làm vì cả nhà thích ăn bánh xèo hơn! Cũng cách đây hơn một tháng, tôi mua thêm một khuôn bánh từ web Amazon,  tuy cũng "Made in China" nhưng chất lượng khá hơn.

 

Mỗi mùa hè đến, mảnh vườn nhỏ của tôi đầy rau xanh mọc hoang dại! Nào là húng cây, húng lủi, rau quế, rau kinh giới, tía tô tím và xanh. Năm nay bà hàng xóm cho chúng tôi vài cây salad để trồng thêm, vườn rau xanh thêm tươi xanh sau những cơn mưa hạ!

Cuối tuần vừa qua tôi tìm mua được xác dừa khô đông lạnh, rau thì có sẳn trong vườn nên tôi chỉ cần mua thêm cải xanh. Thế là đủ nguyên liệu cho hai chị em tôi làm bánh khọt theo cách của mợ Hai.  Em tôi lo phần pha bột, rửa rau và làm nước mắm. Tôi thì làm tép, sau đó xào chín với tỏi và hành hương. Như thường lệ, tôi là người luôn "được" đổ bánh xèo, bây giờ hết “xèo” thì tới “khọt”!

Những chiếc bánh thơm ngon và đẹp mắt của màu vàng nghệ, màu xanh của hành lá, màu hồng của tép chín và màu trắng của xác dừa! Miếng bánh được cuốn với rau tươi từ vườn nhà và chấm vào chén nước mắm ớt cay, không gì ngon bằng!

Cả nhà chúng tôi vừa thưởng thức hương vị của bánh, vừa vui khi nhắc đến cậu mợ Hai và những người trong xóm cũ. Thời gian là dòng sông kỷ niệm cho tôi xuôi về  miền ký ức để nhớ lại ngày xa ...

Như Mai





Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2020

Sóng Dội - Xuôi Dòng Định Mệnh - Một Thoáng













  



Sóng Dội

Những chiếc lá cong mình trốn gió
Ngàn khơi lồng lộng hốt xao bờ.
Những chiếc lá rùng mình mất nhựa
Bay về đâu bỏ mặt trời khô.

Những cuộn sóng chồm lên bãi nóng
Muôn đời yêu dồn dập cát vàng.
Những cuộn sóng vỗ về thầm lặng
Ru tình yêu từ thuở hồng hoang.

Lá không thể trở về cành cũ,
Sóng buộc đời gió động biển khơi.
Từng lúc nhận nhìn qua ảo thực
Có nghĩa gì đâu em với tôi.

Em có còn nghe sóng biển Đông
Nỗi đau từng hạt cát se lòng
Những đêm thao thức và trăn trở
Đóng cửa tim mà hỏi...có, không?

Phong Tâm
(Trại sáng tác Nha Trang)
13/11/2014


*****

Xuôi Dòng Định Mệnh

(Cảm tác từ Sóng Dội của Phong Tâm)

Ngàn cánh lá thu vàng trước ngõ
Chuyển mùa sang lộng gió lay cành
Buồn rơi một chiếc mỏng manh
Xuôi dòng định mệnh chòng chành bể dâu

Một chiếc thuyền canh thâu lướt sóng
Đêm trăng đầy, khuất bóng ngàn sao
Ước mơ có phép nhiệm màu
Biển đời lặng sóng ngưng chao đảo thuyền

Một cơn lốc từ miền vô định
Chợt thổi ngang đêm tịch...  biển buồn! 
Bến tình mờ mịt khói sương
Gió đưa nhịp sóng trườn bờ cát khuya

Đêm lắng nghe ngoài kia sóng dội
Dạt vào lòng bao nỗi sầu vương
Niềm mơ ước cũ như dường
Theo thời gian lặng .... theo đường gió bay! ...

Yên Dạ Thảo
15/12/2014

*****

 (Từ bài thơ Xuôi Dòng Định Mệnh của Yên Dạ Thảo)
  
Một Thoáng

Ra nhặt lá úa tàn ngoài ngõ
Rơi lênh đênh vàng võ trên cành
Thấy đời sao quá mong manh
Ta nghe mùa đổi chạnh lòng vì đâu?

Trên con nước thuyền nan ngược sóng
Trôi bồng bềnh như một vì sao
Đêm hoang vắng ngắt một màu
Trăng soi bóng nước mênh mông con thuyền

Cô liêu ấy như là tiền định
Biển lao xao sóng vỗ lặng buồn
Trăm năm bàng bạc mờ sương
Cát vàng muôn thuở ngậm ngùi bãi khuya

Ôi tiếng thét ầm thầm vang dội
Ghềnh đá nằm kéo vạn buồn vương
Qua đời ta bỗng là dường
Lá rơi, sóng nộ vô thường tình bay

Đỗ Hữu Tài 
15/01/2015





Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2020

Bước Chân Buồn

    

Thơ: Yên Dạ Thảo
Nhạc: Nhược Thu
Phối khí: Phan Thanh Hùng
Tiếng hát: Lệ Tuyền
Thực hiện: Yên Dạ Thảo





Thứ Năm, 18 tháng 6, 2020

Dạ Trầm Ca


  

Lời & Nhạc: Nguyễn Hữu Tân
Tiếng hát: Hương Chiều
Thực hiện: Khúc Giang



Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2020

Cù Lao



Nắng dịu
Đường thơm
Vườn chôm chôm chín đỏ
Cô gái hát dân ca
Tài tử
Cô cháu hát tình ca
Quê hương
Mưa mùa hạ
Đất mềm
Giọt thương giọt nhớ
Một góc trời xanh mở
An Bình
Sóng Cổ Chiên...

Phong Tâm
04.06.2020

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2020

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2020

Mưa Quên Mùa
















Tháng hạ nhiều khói mây
Mưa trút ngược về trời
Không buồn rơi xuống đất
Mà xô nghiêng lòng người

Mỏi đợi mắt mòn trông
Lưỡi lá vàng khô khát
Ơi tình nước tình sông
Có nghe mùa nắng rát

Đất hằn khe rãnh nứt
Biển mặn ngấm vào tim
Bờ cây chờ chết đứng
Không về một cánh chim

Đêm nằm mơ không ngủ
Tìm vui như bóng mờ
Chợt thấy vầng trăng khuyết
Nắng đốt tan màu thơ

Mùa mưa còn nhấp nhứ
Như cô gái ngượng ngùng
Sau cánh màn buông rũ
Trêu giọt đời nhớ nhung

Phong Tâm
25.05.2020

Thứ Hai, 1 tháng 6, 2020

Bún Riêu




(Lưu bài viết từ FB)

Ngày xưa trên đường Võ Tánh, gần chân cầu Bà Điều có quầy “Bún riêu Bà Cả” khá nổi tiếng trong xóm nầy và các xóm lân cận. Mỗi buổi trưa, trước cổng nhà của ông Phán Nuôi,  bà dọn ra một nồi soup riêu cua với cà và dầu điều đỏ, nồi bún riêu trông thật hấp dẫn! Trên bàn bà bày một thau bún, rau muống chẻ, chanh, ớt, hành, ngò gai và hủ mắm tôm!

Bà Cả là người miền Bắc di cư vào Nam vào năm 1954, món bún riêu của bà nấu theo kiểu truyền thống nên rất ngon, không giống như bún riêu ngày nay là cho thêm giò heo, huyết heo, đậu hủ … tùy theo chế biến của người địa phương.

Mùi thơm bún riêu của bà Cả không cầm lòng được các chị em có tâm hồn ăn uống nhất là một số nữ sinh của các trường trung học ở quanh phố. Tôi và các bạn học cùng khóa cũng không ngoại lệ!

Nhớ lại năm 1972, tôi cùng gia đình đi Đà Lạt thăm bác sui gia và thăm gia đình của một người chị.  Bác sui nấu một nồi bún riêu mời gia đình chúng tôi ăn trưa, tuy là mùa hè nhưng trời Đà Lạt lành lạnh được thưởng thức một tô bún riêu nóng, thơm ngon và cay, không gì tuyệt vời bằng!

Bún riêu của Bác nấu có hương vị khác với bún riêu của bà Cả, tôi hỏi bác:

-    Ở Đà Lạt mình không có đồng ruộng phì nhiêu như miền Tây nên sẽ không có nhiều cua đồng thì sao bác làm được riêu?

Bác cho biết là bác dùng tôm khô ngâm nước, rồi cho vào cối giã nhuyển, sau đó cho riêu tôm vào tô hột vịt hay hột gà đánh tan, trộn đều, múc từng muỗng nhẹ tay thả vào chảo với ít nước soup, khi riêu nổi lên thì vớt từng ván riêu cho vào nồi soup lớn! Nghe cách làm thật dễ dàng nhưng thời ấy tôi không vô bếp nên không có cơ hội để nấu thử.

Năm 1980 ba anh em tôi đến định cư ở một thị trấn nhỏ khá xa thành phố Toronto, thỉnh thoảng ông bà bảo trợ chở chúng tôi đi Toronto mua một ít thức ăn và gia vị trong các siêu thị Á Châu.  Thời gian ấy chưa có hàng nhập từ Thailand như bây giờ, vì thể khi chúng tôi có thèm ăn bún riêu cũng không có đủ nguyên liệu để nấu.

Một năm sau, gia đình tôi dời về Toronto sinh sống,  khá lâu ở Toronto mới có siêu thị Vietnam. Hai chị em tôi thật vui khi thấy trên kệ tủ họ bày bán các hộp riêu cua và riêu tôm của Thái, có cả mắm tôm. Hai chị em mua đủ nguyên liệu mang về nấu một nồi bún riêu cho cả nhà thưởng thức, tuy thời đó dùng bắp cải thế rau muống chẻ nhưng ăn cũng khá ngon .

Thời gian đầu tôi nấu bún riêu rất đơn giản, chỉ cho tôm khô nấu với nước soup và riêu cua trong hộp. Đôi khi không có riêu hộp sẳn trong bếp thì tôi nấu theo cách của bác sui nhưng tôi cho thêm mộc heo trộn với cọng hành lá băm nhuyển và tiêu, đôi khi tôi cho thêm nấm mèo vào mộc . Tuy không là món bún riêu nấu theo kiểu truyền thống nhưng hương vị cũng rất thơm ngon bên cạnh dĩa rau ghém đủ loại.

Như Mai


Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2020

Mưa Hoàng Hôn



Về ngang qua phố cũ
Trong chiều mưa bay bay
Mùa thu vàng quyến rũ
Nghe buồn nhớ về ai!...

Bên thềm trưa nắng vỡ
Hoa nở nụ cười tươi
Đọc tình thơ anh ngỏ
Thương quá những đẹp lời!

Vào yêu mùa thay lá
Khung trời mơ đầy mơ
Một thu… rồi thu nữa
Tình đẹp tựa bài thơ!

Chiều công viên ghế đá
Hàng cây xanh mây xanh
Chợt mưa rơi trên lá
Giọt lệ tình mong manh

Hoàng hôn dần buông xuống
Sông xưa trong cơn mưa
Ai gieo chi sầu muộn
Thu về không ngơi mưa!

Yên Dạ Thảo